Chapter Text
Hầu như tất cả đều nhường đường cho Chuuya. Kể cả khi con đường ấy chứa đầy yakuza - những kẻ hiếm khi khuất phục trước kẻ thù. Bọn họ hiểu rằng việc chắn bước đi thoăn thoắt ấy thật thiếu khôn ngoan, nhất là khi vai Chuuya đang siết cứng - bay phấp phới trên đó là chiếc áo khoác quen thuộc.
Dù không phải là thủ lĩnh, nhưng cậu lại mang dòng máu Nakahara. Điều ấy giúp cậu nhận được nhiều sự tôn trọng hơn so với chức komon của mình.
Bước qua ngã rẽ, Chuuya nhận thấy một tia rám vàng nên liền xoay mũi giày, nhanh chóng né một người phụ nữ đang đi từ hướng ngược lại. Cô bị đống xấp giấy đang cầm chắn hết tầm nhìn. Vì thế, cho dù Chuuya đã phản ứng nhanh, cô ấy vẫn trượt chân và ngã chúi về trước. May thay, Chuuya đã kịp thời đặt tay lên eo cô, ngăn cho đối phương không té xuống sàn gỗ.
“Tôi rất xin lỗi” Giọng người phụ nữ gần như rít lên, má cô nóng bừng khi bản thân cố đứng vững và tách khỏi cái nắm của cậu. Cô vừa sửa kính vừa nói: 'Đáng ra tôi nên nhìn đường kĩ hơn.”
Chuuya không khỏi bật cười, dù tâm trạng cậu hiện khá tệ. Cậu luôn bất ngờ trước sự khó hòa nhập với công việc của vị cố vấn cấp cao này. Dường như, cô hợp với nghề giáo hơn là làm cánh tay phải của một thủ lĩnh mafia quyền lực, “Không sao mà, Alcott-san. Không ai bị thương cả.”
Nghe giọng cậu, người phụ nữ ngước mắt lên nhìn, má cô lại thêm ửng hồng. "Ôi Chuuya! Tôi suýt va vào cậu lần thứ năm trong tháng rồi đấy."
"Tôi không có ý mạo phạm, nhưng cô không đủ lực làm tôi bị thương đâu.” Mắt cậu hướng về phía chồng giấy. “Đây là dự đoán chiến lược mới à?"
Louisa ôm chặt sấp giấy, cô ngần ngại gật đầu. "Ngài kumicho yêu cầu tôi làm lại sau chuyện vừa xảy ra với..."
Ánh mắt thoáng gay gắt của Chuuya khiến Louisa lạc giọng đi, cô nuốt ngụm nước bọt trước khi đổi chủ đề. “Cậu cũng đi gặp ngài ấy phải không? Chúng ta có thể đi chung đấy.”
Chuuya trầm ngâm với lời đề nghị ấy lâu hơn thường lệ. Đúng ra, Alcott là cấp trên của cậu, cô có thể ra lệnh cho Chuuya đứng ngoài đợi đến khi cô xong việc với thủ lĩnh. Thật may mắn khi cậu có đặc quyền dự họp chung với cấp trên. Tuy nhiên, có vài chuyện Chuuya được phép trò chuyện riêng với Kumicho, nhưng cậu không thể nói chúng khi có người khác trong phòng.
Sự im lặng của cậu kéo dài đến mức vị cố vấn cấp cao xoay bước chân, giọng cô lẩm bẩm, “Nếu cậu cần nói chuyên riêng, thì tôi có thể-”
Chuuya vội ngăn tay, “Không, tôi không muốn chị ấy chờ báo cáo của cô. Thiếu đi dự đoán của cô, thì chúng ta càng gặp khó khăn đúng không?”
Nghe thấy lời khen, đối phương lập tức mỉm cười. Cô ấy luôn như thế. Chuuya nghĩ rằng Louisa vẫn hằng tư ti với vị trí của mình trong gia tộc, dường như cô nghĩ năng lực của mình không hề đóng góp cho sự thành công lâu dài của họ. Cơ mà, chỉ mỗi việc Kumicho thu xếp cho cô chuyển từ một băng đảng sắp lụi tàn ở phương Tây về tận đây đã là sự coi trọng rất lớn.
Cả hai bước đi trong im lặng, Chuuya cố nén cơn giận trong lồng ngực, để tránh nó lộ ra trước cấp trên (dễ ngượng ngùng) của cậu. Một khi bọn họ đến cửa văn phòng của kumicho, Chuuya lùi bước để Alcott lên trước, mắt nhìn tên bảo an gác ở cửa.
"Tôi đi cùng Chuuya.” Giọng Alcott dễ dàng lọt giữa các khe trên cửa.
"Cho cậu ta vào."
Chuuya không đợi Alcott truyền lại mệnh lệnh. Cậu bước qua cánh cửa và đóng nó lại, đôi mắt quét khắp phòng để nhìn số lượng người. May mắn thay, chỉ có Alcott và thủ lĩnh trong phòng, Chuuya liền cúi đầu trước cô khi cả hai chạm mắt.
Vị thủ lĩnh bật cười. "Chị đã bảo cậu rằng đừng cúi đầu khi chỉ có chung ta, phải không Chuuya-kun?"
"Ngài là kumicho, tỏ ra thiếu tôn trọng với ngài là việc không thể chấp nhận." Đây là câu trả lời chưa từng thay đổi. "Với lại, em chắc chắn rằng cuộc trò chuyện này sẽ không nghiêm trọng vậy đâu, Ane-san."
Quay đầu lại từ hướng cửa sổ, Kouyou nở nụ cười buồng. "Ừa, chị cũng nghĩ thế. Có ai muốn dùng trà không?"
Nó không phải là một câu hỏi. Khi kumicho mời trà, câu trả lời duy nhất là đồng ý. Chuuya hiểu rõ đây là cách Kouyou trấn an cơn giận của cậu. Bằng cách ép cậu ngồi xuống và cầm lấy chiếc cốc mỏng manh, cô đang ép cậu bình tĩnh lại và không tỏ ra hồ đồ.
Chuuya thở dài, cậu gật đầu và theo chân Kouyou qua chiếc cửa phụ, thứ dẫn lối đến một phòng chờ nhỏ. Căn phòng có sẵn một cái bàn, bốn cái ghế cùng dụng cụ trà cho ba người. Đôi lúc, Chuuya ngờ rằng vị thủ lĩnh này có tài năng dự đoán tương lai.
Như mọi khi, Kouyou rót trà, Chuuya đã từ bỏ ý niệm rằng thủ lĩnh không nên tự phục vụ từ lâu. Bây giờ, cậu chỉ đơn thuần đợi Kouyou rót xong, rồi cầm cốc lên. Chuuya gật đầu với Alcott, ý chỉ rằng cô nên nói trước.
Alcott tức thì liếc mắt xuống xấp tài liệu trong tay. “Tôi đã hoàn thành dự báo hiện tại, thưa thủ lĩnh. Tuy nhiên, việc này khá khó vì thiếu thông tin về đối phương.”
“Có dấu hiệu nào cho thấy bọn Mizushima liên quan đến chúng không?”
“Dạ không, bên đấy cũng bị ảnh hưởng. Với lại, bọn họ không cần nói dối để gây khó dễ cho chúng ta.”
Cô nói chuyện rất thẳng thắn, và Chuuya cố tập trung vào thức uống để không nổi nóng với Alcott, chỉ vì cô đang nói sự thật. Từ rất lâu, rất lâu trước khi Chuuya ra đời, nhà Nakahara là băng đảng yakuza thống trị mọi cảng Nhật Bản. Nhưng dần đà, sự phát triển của Mizushima đã đá bay mọi tổ chức trong khu vực. Nhà Nakahara sống sót dựa vào quan hệ chính trị và lợi thế chiến lược, và số đông cấp trên hiểu rằng họ sẽ khó cầm cự nếu có thêm tấn công trực tiếp từ bên thứ ba.
Gia tộc Mizushima vừa lớn hơn vừa giàu hơn. Nếu bọn họ muốn khai chiến với Nakahara, việc lôi bên thứ ba vào là dư thừa.
"Tiếc nhỉ." Giọng Kouyou lọt thỏm vào cốc trà, như thế cô không muốn người khác nghe thấy. "Ít ra ta biết cách thủ lĩnh Mizushima hành động. Còn đối tượng mới này, đến cái tên ta cũng chịu."
"Chúng ta phải làm gì đó." Cuối cùng Chuuya cũng cất lời, cậu hạ cốc một cách mạnh bạo hơn cần thiết. "Bọn chúng gửi quân ta về trong túi xác, Ane-san à. Chúng ta chưa từng có thiệt hại nặng nề đến vậy từ thời ông nội em. Hãy để em dẫn đầu cuộc tấn công."
"Không."
Câu trả lời nằm trong dự tính của Chuuya, nhưng nó không khiến cậu bớt tổn thương. "Em là chiến binh giỏi nhất của chúng ta. Cấp dưới luôn nghe theo em. Em có thể ngăn chặn thương vong."
"Với tư cách là thủ lĩnh của cậu, chị từ chối. Dám cãi thêm là phạm tội phản nghịch." Giọng Kouyou nghiêm nghi, mắt cô sáng lên. "Là một người quan tâm đến cậu, chị khẳng định rằng gia tộc không thể mạo hiểm tính mạng cậu, nhất là khi cuộc tranh đấu chỉ mới bắt đầu."
"Em chỉ là komon, một trong hàng tá komon. Em không chỉ huy bất kì phân đội nào, và không ai nhận lệnh em. Cái chết của em sẽ không ảnh hưởng nhiều hơn đến tổ chức so với những người đã ngã xuống." Chuuya không nhắc về chuyện bản thân đang bị lãng phí vì cậu bị nhốt trong trụ sở. Cậu không nhắc đến việc trình độ giao chiến hạng nhất của mình, cũng như việc năng lực của cậu có thể xoay chuyển một trận đấu bất lợi. Bởi vốn dĩ, Kouyou đã biết những điều này.
"Dù chỉ là cố vấn, cậu là thành viên duy nhất mang cái tên Nakahara. Cậu không nên vứt bỏ tầm quan trọng của nó. Chị đã quyết rồi, Chuuya-kun."
Chuuya ngồi sụp trong ghế, cắn chặt lưỡi để bản thân không cãi lại nữa. Có cãi lại cũng vô ích khi cậu đã biết trước kết quả. Nhưng lượng thương vong của tổ chức thật khó chấp nhận được. Chuuya đã nhìn thấy những báo cáo khiến cậu vội chạy đến thủ lĩnh, một lần nữa cố gắng cống hiến nhiều hơn vai trò an toàn của mình ở trụ sở.
Tiếng lật giấy vang lên như bản nhạc nền - Kouyou đang xem xét những báo cáo mới nhất. Thỉnh thoảng, âm thanh ấy đi kèm với tiếng cốc đặt lên bàn gỗ, hay tiếng sột soạt từ váy Alcott khi cô nhúc nhích.
Sau nhiều phút, Kouyou lên tiếng lần nữa, "Louisa, những báo cáo này dành cho hành động đơn phương thôi."
"Hành động đơn phương?" Cụm từ chạm vào trí nhớ của Chuuya, từ khi cậu còn được huấn luyện để kế thừa vị trí của cha, trước khi mọi người nhận ra cậu không xứng với cái ghế thủ lĩnh.
Kouyou nhìn cậu. "Chúng chỉ bao gồm trường hợp Nakahara-kai hành động một mình."
"Nhưng không còn tổ chức nào khác để xem xét." Alcott vội nói, như thể cô đang sợ bị khiển trách. "Mặc dù gia tộc ta có mạng lưới giao thương rộng lớn cùng quan hệ chính trị, ta không có thỏa hiệp với tổ chức nào để hợp sức."
Chồng tài liệu đã trở lại trên bàn. "Chạy lại thông số, lần này bao gồm cả những trường hợp xảy ra nếu liên minh với Mizushima được thành lập."
Hẳn Chuuya đang nghe lầm rồi. Cậu ngoáy tai, ngờ rằng bản thân có nên đi khám tai. Không đời nào người đứng đầu Nakahara-kai muốn xem xét một liên minh với kẻ thù không đội trời chung.
May thay, cậu không phải là người duy nhất bất ngờ. Alcott hắn giọng. "Thưa kumicho, tôi không lớn lên ở Nhật Bản, nhưng không phải chúng ta có mối thù với Mizushimas từ nhiều đời sao?"
"Đúng vậy, nhưng ta không thể xem thường mối đe dọa mới này. Ta không coi nhẹ âm mưu chiếm lấy bến tàu của bọn chúng. Ta nghĩ rằng thủ lĩnh của Mizushima cũng có chung suy nghĩ."
Việc tiếp cận nhóm yakuza kia khiến Chuuya thấp thỏm. Cậu phải gom mọi sức lực để bản thân không nổi đóa lên - việc làm sẽ khiến một thành viên thông thường ất mạng. Đột nhiên, Chuuya cảm thấy biết ơn khi Kouyou một mực muốn họ dùng trà, vì cậu có thể dồn sự chú ý vào chiếc cốc này. Cậu gồng mình để bản thân không bóp nát chiếc cốc gốm: điều này khiến bản thân cậu tĩnh tâm lại.
"Tôi sẽ chạy thông số lại ngay." Alcott nói, cô đứng dậy và cúi đầu nhẹ. "Ngài có dự tính khi nào sẽ tiếp cận Mizushima không ạ?"
"Có." Kouyou nghiêm giọng, câu trả lời súc tích cho thấy cô không có ý giải thích thêm.
Nhận được mệnh lệnh, Alcott gật đầu lần nữa trước khi vội rời khỏi phòng, mắt vẫn chú tâm vào đống báo cáo như mọi lần. Chuuya cảm thấy thương cảm cho người tiếp theo va vào cô.
Kouyou bước đến cánh cửa phía sau Alcott và khóa nó lại. Cô cau mày lại, và Chuuya hạ cốc xuống. Cậu không rõ bản thân đã sẵn sàng cho cuộc trò chuyện thân mật này chưa. "Chị thực sự nghĩ chúng ta có thể liên minh với họ sao?"
"Đúng vậy. Vì cả hai tổ chức đều được vận hành bởi kẻ không thuộc dòng dõi của người sáng lập, chị tin chúng ta có thể vượt qua món nợ máu này. Cơ mà, chuyện này cần sự hi sinh của cậu đấy, Chuuya-kun."
"Hi sinh ư?"
Cô thở dài và ngả người vào ghế, hai tay đặt lên đùi. "Cậu biết gì về Dazai Osamu?”
----------------
Số lượng thương vong quả thật đáng lo. Đã hàng thập kỉ trôi qua kể từ khi một tổ chức có thể tổn hại Mizushima-gumi đến mức độ này. Báo cáo thương vong có đính kèm tên người chết, song những kẻ thất bại trong việc bảo vệ tài sản của Mizushima chỉ là cỏ rác với Dazai. Nếu như có một tên đầu đất chạy trốn thành công, tên đó sẽ sống đủ lâu để đưa báo cáo cho Dazai, rồi ăn một viên kẹo đồng của hắn.
"Cậu không biết kẻ đứng sau việc này?" Thủ lĩnh bình thản hỏi, đồ dồn sự chú ý vào cánh cửa sổ trong văn phòng. Ông ta quan sát toàn diện Yokohoma như thể bản thân lần đầu đến đây - điều cho thấy sự quan tâm của ông vào vấn đề này.
"Cho đến giờ, tôi có thể kết luận ai không làm việc này," Dazai thú nhận. Điều này khiến cổ họng hắn chua loét, bởi tìm kiếm manh mối vốn là thế mạnh của hắn. "Đối phương không liên quan đến những tranh chấp trước kia."
"Ra là một đối tượng mới. Tuyệt vời. Cậu có cao kiến gì chưa, Dazai-kun?"
Đây là câu hỏi nên dành cho những cố vấn của thủ lĩnh. Ngay lúc này, Dazai có thể mường tượng cỡ bốn cố vấn đang đợi ngoài văn phòng, chúng xâu xé nhau cơ hội gây ấn tượng tối với cấp trên bằng những chiến lược "khôn ngoan." Là cánh tay trái của kumicho, công việc của Dazai là thực hiện mệnh lệnh, không phải đề xuất hành động."
Tuy nhiên, Mori không phải một thủ lĩnh yakuza thông thường.
Dazai vỗ nhẹ ngón tay trên đùi, con mắt không bị băng bó của hắn ngước nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. "Chúng ta cần thêm thông tin, và những người thu nhập thông tin giỏi hơn."
"Sẽ mất quá nhiều thời gian để huấn luyện cấp dưới. Đến lúc có đủ thông tin thì đã quá muộn." Mori gật gù. "Tổ chức này vốn luôn xuất sắc với những chiến lược công khai hơn, ta chưa làm kumicho đủ lâu để cân bằng những kĩ năng của tập thể."
Giọng Mori mang âm điệu hài lòng, trái ngược với những từ ngữ bi quan kia. Điều ấy khiến Dazai rời mắt khỏi cảnh thành phố mà chú tâm quan sát vị thủ lĩnh. "Ngài đã có kế hoạch rồi."
"Riêng lần này, đây không phải kế hoạch của ta." Mori đặt tay vào áo blazer và giở ra một phong thư, ông ta đưa nó cho Dazai, đoạn nhếch miệng cười.
Dazai nổi lòng tò mò, hắn cố đoán nội dung bức thư trước khi xem nó. Bức thư được viết tay với nét chữ đều đặn và tinh tế. Đọc từng chữ thì nó giống như một lời mời đến phòng trà địa phương. Nhưng chữ ký ở dòng cuối khiến hắn muốn nổ tung.
Dazai huýt sáo nhẹ. "Liên minh với nhà Nakahara ư? Quá nửa quân ta sẽ phát điên mất."
"Đó là lý do ta đã thông báo với ban cố vấn rằng mình từ chối. Nhưng thật đáng tiếc, trung tướng của ta quá tham vọng và cố chấp, nên hắn đã đi thay ta rồi." Cái nhếch mép của Mori cong lên. "Khi cậu nói chuyện với bên Nakahara, ta sẽ ra lệnh cho bên phản đối chỉ huy một cuộc tấn công chống lại kẻ thù bí ẩn này."
Dazai xem xét ngày giờ trên bức thư, đó là hai hôm sau nữa. Không nhiều thì giờ để chuẩn bị chiến thuật thương lượng với đối thủ lâu đời nhất của Mizushima. "Khả năng thu nhập thông tin của đối phương rất xuất chúng, cũng như quan hệ chính trị. Nếu kết hợp với tài lực cùng nhân lực của phe ta, hai bên có thể đẩy lùi thế lực mới này với tổn hại ở mức tối thiểu. Dĩ nhiên, nếu bọn chúng từ chối thì vẫn còn nhiều bên mong đợi năng lực phe ta. "
"Người phụ nữ chỉ huy bọn họ là một nhà thương lượng tài ba, ta không tin cô ta sẽ khơi chuyện mà mình chiếm phần thua. Ta cũng cho rằng ả có lời đề nghị hấp dẫn, nếu không thì ả đã có thể đợi chúng ta ngỏ lời." Mori ngả người vào ghế, ông ta nhướng mày với người cấp dưới trẻ tuổi. "Ta giao chuyện này cho cậu, Dazai-kun. Xem như tập luyện cho lúc ta mất đi và cậu kế thừa vị trí này."
Trở thành một kumicho thành lập mối liên minh giữa hai nhóm yakuza mạnh nhất khu vực cảng thì rất đáng gờm. Nếu Dazai thành công, không còn ai có thể ngăn cản hắn kế thừa chức thủ lĩnh khi Mori chết đi. Nếu Dazai thất bại, khả năng cao hắn sẽ chết trong biển lửa.
Cũng coi như một đôi công việc cho hắn đi.
---------------------
Kumicho: thủ lĩnh, người đứng đầu gia tộc yakuza.
Komon: cố vấn.
Nakahara-kai: Nhóm yakuza có trụ sở tại Yokohama, thủ lĩnh là Ozaki Kouyou.
Mizushima-kai: Nhóm yakuza có trụ sở tại Yokohama, thủ lĩnh là Mori Ougai.
