Actions

Work Header

Em khiến lòng mình rối bời (nào phải lỗi do Người)

Summary:

“Ồ, là cậu à, ừm,..” Reo gượng gạo chào, lòng nghĩ rằng người tiền vệ đang bị lạc. “Khu đội tuyển Đức nằm hướng kia. Ở lối ra cuối cùng bên phải từ hướng căn tin, nếu cậu đang quay đầu nhìn nhà bếp.”

Alexis Ness trông nhỏ con hơn khi thiếu đi Kaiser. Cậu ta đứng khom lưng, mắt lơ đễnh nhìn quanh. Đôi mắt ấy không có chút năng lượng tự tin nào cả.

 

Cậu ta lo lắng gãi tay trước ánh nhìn ngần ngại của Reo, “Không phải, tôi biết đường đi, chỉ là..”

Notes:

(Bản dịch có sự cho phép của tác giả)

Work Text:

Reo đã nhìn được sự khởi đầu của sụp đổ trước khi nó xảy ra. Thậm chí, Reo còn phát hiện ra những vết nứt xuất hiện trong trận đấu giữa Bastard và Manshine, nên cậu không mấy bất ngờ trước tin tức nghe được trong phòng tắm - cũng như khi cậu tựa đầu trên chiếc giường cứng ngắc và chứng kiến sự sụp đổ ấy qua những đốm pixel trên màn hình điện thoại. Đương nhiên, Reo vẫn bình thản khi nghe thấy những lời xì xầm hay phàn nàn vào nhiều ngày sau, về cái thói bạo lực đã làm rung chuyển tòa nhà như một cơn động đất.  

 

Reo chắc nịch rằng điều đó sẽ xảy ra nên cậu đã cố cảnh báo chàng ảo thuật gia nhỏ kia - dù cách nói không được hay lắm, nhưng vậy là có tâm rồi - đằng nào cũng chẳng phải trách nhiệm của Reo.  

 

 

Quả thật, cậu đã mường tượng được sự việc khi gặp đội hình của Bastard Munchen. Đừng hiểu lầm nhé - không phải vì tình cảnh của ảo thuật gia giống cậu hay vì Reo thương cảm cho đối phương đâu (dù nhiều người nghĩ thế), nhưng bởi vì cậu đã gặp những người giống Michael Kaiser và Alexis Ness rồi.  

 

Reo có tài trong việc đối xử nhân thế. Cậu có thể đọc vị ai đó theo hướng khách quan một cách xuất sắc trong phần lớn thời gian.  

 

Tuy nhiên, dạo gần đây thì khả năng ấy có một nhược điểm mang quả đầu trắng. Nhưng ngoài chuyện đó thì cơ thể Reo vẫn chảy dòng máu nhà Mikage - cậu mưu trí, nhạy bén và bền bỉ.  

 

Cậu đã gặp loại người như vậy rồi, cả hai loại luôn - dạng người như Ness và Kaiser. Cậu cũng chứng kiến diễn biến của những mối quan hệ mất cân bằng giống với bọn họ. Chúng xảy ra rất nhiều tại những bữa tiệc tối xa hoa, những cuộc họp hội đồng mà ba ép cậu tham dự, những cuộc gặp gỡ với con cái đồng nghiệp của ba, thậm chí cả ở những đứa chảnh chọe tại Hakuho.  

 

 

 

Hẳn Isagi cũng nhìn ra, và đã chuẩn bị cách đối phó.  

 

Nhắc đến Isagi, Reo tò mò tại sao cậu ta có thể chịu đựng Kaiser. Thằng tóc vàng người Đức ấy kiêu ngạo và đểu cợt kinh khủng.  

 

 

Reo chưa từng nghĩ Isagi là một vị thánh sống, nhưng hẳn cậu ta cũng có tố chất làm thánh qua cách cậu chơi chung đội với Kaiser và chưa từng đập chai nước vào sọ hắn ta.  

 

 

Đằng nào thì, cho dù Reo đoán được sự việc thì cậu vẫn nghĩ nó thật quái đản. Alexis Ness là một tiền vệ hoàn hảo. Cậu ta tỏa sáng như một viên ruby trên sân bóng cùng nụ cười quyến rũ của mình, và sở hữu những kĩ xảo còn quyến rũ hơn.  

 

Việc vứt đi một tiền vệ hoàn hảo và đồng điệu với lối chơi của mình để nhận lấy một tiền đạo trông có vẻ phản tác dụng, nhưng hẳn Michael Kaiser có lý do của mình. Dĩ nhiên Reo không buồn đào sâu thêm.  

 

Tuy rất ngưỡng mộ tài năng của Alexis Ness, cậu không có nhu cầu kết giao với người nọ. Hơn nữa, Reo khó lòng cảm thông cho một người sẵn lòng sủa như chó nếu bị ra lệnh.  

 

 

Vì thế, Reo bối rối khi trông thấy một dáng người tóc nâu xen lẫn hồng đang đứng giữa hành lang trên đường về ký túc xá của mình. Cậu ta nhìn không được tự nhiên. 

 

“Ồ, là cậu à, ừm,..” Reo gượng gạo chào, nghĩ rằng người tiền vệ đang bị lạc. “Khu đội tuyển Đức nằm hướng kia. Ở lối ra cuối cùng bên phải từ hướng căn tin, nếu cậu đang quay đầu nhìn nhà bếp.” 

 

Alexis Ness trông nhỏ con hơn khi thiếu đi Kaiser. Cậu ta đứng khom lưng, mắt lơ đễnh nhìn quanh. Đôi mắt ấy không có chút năng lượng tự tin nào cả.  

 

 

Cậu ta lo lắng gãi tay trước ánh nhìn ngần ngại của Reo, “Không phải, tôi biết đường đi, chỉ là..” 

 

 

Reo toang hỏi “Cậu có cần tôi giúp gì không?” mặc dù cậu có thể dự đoán câu trả lời. Nhưng dường như vị tù nhân khốn khổ trong nhà ngục bóng đá này đã khiến Reo mủi lòng, nên cậu cất lời với tông giọng chân thành hơn, “Cậu có ổn không?”  

 

 

 

“Tôi không biết mình nên làm gì.” 

 

Reo chớp mắt nhìn cậu. Ness ngước nhìn Reo, môi dưới run lẩy bẩy khi cậu ta khom người thấp hơn nữa. Ôi, mệt rồi đây. Reo có thể an ủi con gái khá tốt, đặc biệt là những cô nàng bật khóc sau khi tỏ tình với cậu và bị từ chối, nhưng Reo bối rối nếu đối tượng không nằm trong kịch bản đó.  

 

“Thật đáng tiếc,” cậu nói đại, vì không biết nên nói gì.  

 

Bằng cách nào đó, câu nói ấy khích lệ Ness tiếp tục.  

 

 

“Nhưng cậu hiểu mà phải không? Cậu cũng bị giống tôi. Với thằng đầu trắng đấy. Chúng ta y chang nhau thôi. Về phương diện ấy.” 

 

Trời đất ơi. Reo nhăn mặt. Cậu thật lòng mong mỏi cuộc - không- phải- chia-tay và sự suy sụp của mình không bị phát sóng trực tiếp như một trò mua vui, nhưng có lẽ điều ước đó là không tưởng. Một khi cậu rời cái địa ngục trời ơi đất hỡi này, Reo sẽ khiến Ego phá sản ngay lập tức - cho dù đấy là điều duy nhất cậu làm được. Dĩ nhiên là sau khi đã vô địch World Cup.  

 

 

Dần đà, Reo lắc đầu chậm rãi với vẻ cảm thông - cậu đã xem video đó, quả thật nó rất tàn bạo. “Không, ta không giống nhau.” 

 

Trong chốc lát, mắt Ness tối sầm lại, và cậu ta giận dữ đến nỗi sẽ hét lên.  

 

“Tại sao? Vì cậu là người thừa kế nhà Mikage còn chúng tôi là thường dân hả?”  

 

“Cậu ba hoa gì thế? Ý tôi là,” Reo ngay chóng chữa cháy khi quan sát hành lang phía sau Ness. Thằng Chigiri đi đâu rồi? “Tôi không hiểu ý cậu. Cậu và Kaiser có nhiều kinh nghiệm hơn bọn tôi, và tính cách chúng ta khác nhau hoàn toàn. Tôi không có ý xấu đâu nhé.” 

 

 

Ness khịt mũi. “Nhất là Nagi và Kaiser.” 

 

 

Nhắc đến Nagi, Reo nhìn đồng hồ điện tử và nhận ra mình còn đúng mười lăm phút trước khi Nagi hoàn thành bữa tập tối, lê bước xuống hành lang từ phòng tắm và nhõng nhẽo đòi Reo sấy tóc cho.  

 

 

 

Cậu lắc đầu. “Alexis này-” 

 

“Tại sao là cậu?”  

 

Reo kinh ngạc hỏi. “Cái gì?” 

 

Ness nhìn như sắp khóc, đôi mắt ruby của cậu ta ướt đẫm. “Tại sao thằng kia quay về với cậu, còn Mich- Kaiser thì không? Tại sao tôi lại bị quẳng đi chứ? Còn cậu thì được-”  

 

 

 

“Ừm - vì đó là hai người khác nhau?” 

 

“Tôi không biết mình nên làm gì.” 

 

“Thôi mà,” Reo cố gắng an ủi.  

 

“Tôi không thể về phòng được, vì anh ta đang ở đó, và anh ta không thể - không thể nhìn mặt tôi vì việc đó quá kinh tởm với Kaiser. Nên anh ta còn không thèm nhìn tôi chứ đừng nói là nói chuyện. Tôi không biết nên làm gì nữa.” 

 

 

Reo nhận ra hành lang không phải nơi tốt nhất để nói chuyện này. Dù theo luật thì camera sẽ tắt vào buổi tối, nhưng Reo tin tưởng Ego nhiều như cách cậu tin tưởng một đứa con nít lái máy bay.  

 

“Phòng tôi nằm ngay đây,” Reo chỉ về một cái cửa khuất phía sau. “Tới ngồi một lát đi. Mấy đứa kia không phiền đâu.” 

 

Thấy Ness có vẻ ngần ngại, Reo đành thuyết phục, “Ngồi vài phút thôi. Nhưng bọn tôi cũng có chăn nệm dư nếu cậu cần.” 

 

Cuối cùng thì cậu ta cũng gật đầu.  

 

Reo thở dài và dắt Ness về phòng.  

 

Ness thút thít và lau mũi bằng cổ tay áo khi Reo đóng cửa phòng. “Thú cưng của cậu đâu rồi?” 

 

 

“Cậu không đủ tư cách nói câu đó nếu bản thân sẵn lòng sủa như chó cho ai đó.” Reo không nghĩ nhiều mà đáp lại ngay. “À, xin lỗi. Tôi không có ý đó.” 

 

“Mắc cười thiệt,” dường như Ness không bị ảnh hưởng lắm, cậu ta ngồi sụp trên cái giường gần nhất và đung đưa chân. “Cậu không phản ứng khi tôi sỉ nhục cậu. Chỉ sửng cồ vì thằng kia thôi.” 

 

Reo nhún vai khi cậu rút điện thoại mình và Nagi khỏi cái cắm sạc trên đầu giường. “Không hẳn. Động chạm đến cậu ta là động chạm đến tôi.” 

 

“Mắc gì?” 

 

Reo tạm dừng việc tìm kiếm một cái khăn sạch trong tủ. Cậu khẽ cười khi nhìn Ness. “Vì tôi đã chọn cậu ta. Và tôi quyết định rằng đối phương là một báu vật.” 

 

Ness cười khì, đoạn cậu ngả người ra sau. “Nghe vớ vẩn thật.” 

 

“Chắc vậy, nhưng rồi sao?” Reo ngâm nga. “Cuộc đời của tôi mà. Tôi là loại cầu thủ gì nếu không có chủ kiến riêng chứ?”  

 

“Cậu thật ngây thơ,” người nọ thú nhận, nhưng giọng cậu ta không có ác ý.  

 

 

“Còn cậu thật hoang tưởng,” Reo trả lời với tông giọng y hệt. “Vì nghĩ mình có thể thỏa mãn Kaiser trong thời gian dài. Thằng đó chỉ muốn thú vui nhất thời thôi.” 

 

“Tôi không hiểu.” 

 

Reo bật cười. “Tôi cũng chịu.” 

 

Ngay lúc đó, cánh cửa đột ngột mở ra, hiện hình một Nagi gù lưng với mái tóc ướt nhẹp.  

 

 

Reo cảm thấy tinh thần phấn chấn lên hẳn, lòng mềm nhũn trước khung cảnh quen thuộc.  

 

“Nagi,” cậu nói thay cho lời chào. “Đi đứng đàng hoàng vô, nhìn cậu như con mực ấy.” 

 

 

“Tớ là mực Nagi,” Nagi đờ mặt nói khi Reo tiến lại gần để thảy một cái khăn mới lên mái đầu mềm mại của hắn, cậu chà xát và giật mạnh cái khăn như một hình phạt vì Nagi đã làm nước nhỏ giọt khắp sàn.  

 

Nagi rên rỉ nhưng không có ý né khỏi Reo, cậu ngồi yên đến khi Reo thỏa mãn buông ra - tóc cậu ta vẫn còn ướt, nhưng ít ra nó không nhỏ nước khắp nơi nữa - vậy là đủ tiêu chuẩn với Reo.  

 

Khi cái khăn rớt xuống đất thì Nagi mới cau có nhận ra sự hiện diện mới ở trong phòng. Thật ra, biểu cảm ấy không hẳn là “cau có,” mà là vẻ mặt vô cảm của Nagi - thứ khiến nhiều người cho rằng cậu ta đang khó chịu.  

 

“Sao tuyển Đức lại ở đây? Thằng hoa hồng dị hợm có đến luôn không?” 

 

 

Reo phì cười. Cậu đưa điện thoại đã sạc đầy cho Nagi và trìu mến xoa đầu đối phương. Ness nhìn cậu mắt tròn mắt dẹt.  

 

Nhiều chuyện đã thay đổi, nhưng nhiều chuyện khác vẫn như xưa, nhất là cái tính thẳng như đuột dừa của Nagi (Dù Reo sẽ mắng cậu ta vì mất lịch sự, nhưng cậu thầm thích thú trước sự bàng quang của Nagi đối với người khác. Nó khiến cậu cảm thấy mình đặc biệt).  

 

“Đây là Alexis Ness,” Reo chỉnh lại, cậu quăng cái khăn cho Nagi. “Mình gặp cậu ta ở trận đấu Bastard.” 

 

Nagi hừm nhẹ, đoạn đi vài bước để nhảy cẫng lên giường. Điện thoại cậu đã ở sẵn tư thế chơi game. Tiếng hừm ấy dịch từ ngôn ngữ Nagi có nghĩa là “Ô kê, tớ không quan tâm lắm.” Giờ đây, điện thoại cậu ta phát tiếng kêu bép bép khi nhân vật trong game đang load.  

 

 

Reo lại quay mặt về hướng Ness, người đang mím môi và ngờ vực nhìn cái cục màu trắng đang hòa làm một với tấm nệm.  

 

 

“Đừng để ý cậu ta - Nagi sẽ không tiết lộ gì đâu.” Reo nói. “Cậu ta chắc không buồn nghe nữa là.” 

 

 

“Thế à?” Ness chán ghét nhìn Nagi.  

 

Reo lấy tai nghe ra và ra dấu cho Ness làm điều tương tự. Đối phương tuy thắc mắc nhưng vẫn làm theo. Rồi Reo bắt đầu nói tiếng Đức, ngó lơ cách Nagi thích thú ngẩng đầu trước sự thay đổi ngôn ngữ. Cậu giải thích: “Nagi không đeo tai nghe, nên cậu ta sẽ không hiểu. Tuy tiếng Đức của tôi không quá tốt, nhưng cũng đủ dùng. Cậu thấy ổn không?” 

 

 

Ness chớp mắt vì kinh ngạc, trước khi đổi sang một biểu cảm trung hòa hơn. “Sao cũng được. Tôi chỉ muốn nói rằng cậu đã đúng.” 

 

“Ừm,” Reo cứng người. Cậu lục tìm trí nhớ xem mình đã đúng về chuyện gì (thật ra là rất nhiều chuyện). “Không có... gì.” 

 

 

Ness mang vẻ giễu cợt, rồi cậu ta cúi đầu để giấu nụ cười nơi khóe miệng. Reo bối rối vô cùng, nhưng cũng nhẹ nhõm khi thấy Ness cười. Cậu cũng không biết làm gì nếu tiền vệ phòng ngự của Bastard Munchen bật khóc nức nở tại phòng mình.  

 

“Về Yoichi ấy,” Ness giải thích thêm, miệng gằn từng âm tiết trong chữ Yoichi. “Khi cậu nói nó sẽ gây rắc rối cho tôi. Cậu nói đúng rồi.” 

 

À. “Ừm, hừm-” 

 

“Tôi ghét nó,” Ness rít lên, hai tay siết chặt đặt trên đùi. “Tôi ghét cái cơ sở này - ước gì chúng tôi chưa từng đến đây, tôi đếch hiểu sao Noa lại đồng ý làm cái trò này - thằng Yoichi ấy, giá mà nó không tồn tại. Ước gì nó và Kaiser không gặp nhau - tôi muốn g. iết nó, muốn nó c. hết đi. Tôi ghét nó cùng cực.” 

 

Quào, cảm xúc dâng trào đấy. Reo bối rối nhìn đối phương. Cậu có nên báo cáo suy nghĩ s át sinh này lên phòng quản trị không? Blue Lock có cơ sở trị liệu bảo mật cao không? Liệu Reo có trách nhiệm báo cáo cậu ta không? Giờ đây, cậu hối hận vì không đọc hợp đồng kĩ hơn. Nhưng chắc gì Ego đã quan tâm.... mà cũng có thể, vì Isagi là cầu thủ yêu thích của hắn ta.  

 

Ness đột ngột ngẩng cao đầu khiến Reo giật bắn mình. “Cậu hiểu ý tôi chứ? Cậu cũng nghĩ vậy phải không?”  

 

 

“Không hề!” Reo nhăn mặt khi nghe giọng mình rít lên. Cậu hắng giọng, “Không. Nhất định là không. Xin lỗi nhé, nhưng tôi chả muốn k. ết liễu Isagi Yoichi.” 

 

Tuy không có camera trong phòng ngủ nhưng làm sao Reo tin Ego được, và việc cẩn trọng không có gì sai. Danh tiếng của cậu không thể bị tổn thương thêm nữa, và một tiêu đề báo lá cải “Người thừa kế nhà Mikage thú nhận ý nghĩ sát sinh một cầu thủ trong Blue Lock” sẽ rất phiền phức.  

 

Ness chau mày nhìn cậu với vẻ thất vọng lẫn khó tin. Rõ ràng, cậu ta cần người đồng cảm và đồng ý với mình, nhưng Reo không phải là người đó.  

 

“Nghe này Alexis, sân cỏ khác với đời thực. Isagi không phải người xấu. Chúng ta đều đang chiến đấu vì mục tiêu của mình thôi. Cậu ta phải làm thứ cậu ta cần làm, cậu cũng thế. Chúng ta đều thế.” 

 

 

“Vãi, thế giờ tụi bây là cạ cứng rồi à?” Ness cười phá lên. Reo nhìn Nagi và thấy đối phương đang lén lấy tay nghe trên tủ đầu giường. Cậu cố nhịn cười - Nagi tò mò đến thế sao? 

 

“Tôi có nói thế đâu,” Reo thở dài, chấp nhận kết quả rằng Ness sẽ khó lòng hiểu cho suy nghĩ của cậu. “Đằng nào thì, tình cảnh của bọn mình chả giống nhau mấy.” 

 

 

“Lòng tự tôn của cậu khiến tôi buồn nôn. Người giàu nào cũng hành xử thế à?” 

 

Reo nhướng mày, cuộc hội thoại này đang không đi đến đâu. “Không, nhưng rất khó để so sánh khi điểm chung duy nhất của chúng ta là vị trí tiền vệ. Và đừng bướng bỉnh nữa, tôi đang cố đối xử tốt với cậu - nhưng cậu thì đang hãm l.” 

 

 

“Tôi có nói về mình và cậu đâu,” Ness đuối lý nói.  

 

“Kaiser với Nagi còn có ít điểm chung hơn. Nagi khác xa với tên khốn phô trương ấy.” 

 

 

Đây là một bài kiểm tra - để xem Alexis còn bênh vực Kaiser không. Reo nhìn cậu ta trải qua vô vàn cảm xúc - từ giận dữ, điên cuồng, khát khao đến ngờ vực. Dĩ nhiên, đến cuối cùng thì bản năng và thói quen vẫn giành chiến thắng - Reo không kỳ vọng gì hơn thế.  

 

 

Rút lại câu đó ngay. Mày là thằng ngu vô dụng. Đến kiếp sau mày cũng không bằng một phần mười anh ấy. Mày không xứng được chơi cùng sân với Kaiser-” 

 

“-Hài nhỉ, chẳng phải thằng đó cũng nói thế với cậu sao?” 

 

Reo đeo lại máy phiên dịch.  

 

Mặt Ness đỏ ửng lên, tay siết chặt đến mức nắm đấm đang run rẩy.  

 

“Không, cái đó-” 

 

 

“Nagi này,” Reo xen ngang, ngả người về hướng cộng sự của mình. “Nói tớ nghe, cậu có nghĩ thằng Kaiser sẽ bênh vực Ness như cách cậu ta làm cho hắn không?”  

 

 

Nagi nhìn Ness và Reo trước khi ngồi khom lưng chỉnh tay nghe, rồi cậu ta nhún vai. Trong ngôn ngữ Nagi, nó có nghĩa rằng “Chắc là không.” Rồi người tiền đạo gật đầu hờ hững, “Thằng đó nhìn mặt hơi khốn nạn.” 

 

 

Ness ghì chặt tai nghe đến độ thật thần kỳ khi tai cậu ta chưa đổ máu. Ness chĩa tay buộc tội Nagi, “Cậu ta chả có quyền phán xét khi bản thân cũng bỏ rơi cậu.” 

 

 

Nagi chau mày, nhưng không phản ứng. Vì cậu chẳng cần làm thế, bởi việc bênh vực Nagi dễ dàng như hít thở với Reo, “Ừ, cứ cho là đúng đi. Nhưng với tôi thì cậu ta vẫn còn ngồi ở đây.” 

 

 

“Nhưng chuyện đó không thay đổi việc-” 

 

 

Ôi lạy hồn - tha cho cậu đi.  

 

Chúa ơi, thôi được rồi. Cậu nói đúng, Alexis, Nagi đã bỏ rơi tôi.” Reo dùng tay xoa hai huyệt thái dương. Cuộc đối thoại này bắt đầu khiến cậu kiệt sức. “Nhưng cậu ta chưa từng bảo tôi là con lợn. Chưa từng kêu tôi vô dụng. Cũng chẳng đối xử với tôi như một con chó. Không tự dưng hét lên với tôi. Và tất nhiên, cậu ta không lôi tôi đi như con búp bê rách.” 

 

 

Tiếng gầm gừ khiến cả Ness lẫn Reo nhìn sang một Nagi mang vẻ mặt hốt hoảng (hốt hoảng nhất có thể trên mặt cậu ta). Trông cậu ta ghê tởm trước viễn cảnh bản thân trở nên tàn nhẫn với Reo, và điều đó khiến Reo suýt phì cười (Ôi, đúng là em bé ngớ ngẩn hiền lành của tớ).  

 

“Dĩ nhiên là không,” Nagi làu bàu, rồi cậu ta nháy đôi mắt cún con với Reo. “Reo là cộng sự của tớ mà.” 

 

Reo không khỏi mỉm cười, cậu khẽ lắc đầu để hãm lại ham muốn hôn lên trán Nagi. Quay lại với chủ đề chính, “Thôi thì, tôi nói thẳng nhé. Kaiser đối xử với cậu như c ứt ấy.” 

 

 

 

Ness khịt mũi, cậu ta thì thầm điều gì đó.  

 

 

“Nói gì vậy?” 

 

“Nhưng cậu ta bảo cậu phiền phức,” Ness chống chế.  

 

 

Reo thở dài. “Ừa, đúng. Nhưng tôi cũng kêu cậu ta phiền phức, nên coi như hòa. Nhưng Nagi chưa từng bảo tôi bỏ bóng đá.” 

 

 

Ness giật mình, rồi xìu người xuống. Reo tự hỏi liệu mình có hơi quá đáng không. Có lẽ cậu vừa sát muối lên vết thương, nhưng Ness là người hỏi trước.  

 

“Nghe này, cậu hiểu Kaiser hơn bọn tôi, nên tôi không nói chắc được gì. Nhưng rõ ràng là thằng kia không được ổn định và rất khó để đoán mò cảm xúc của hắn. Tôi không thể ép cậu làm hoặc không làm gì, vì tôi không nằm ở vị trí của cậu và tôi không biết lịch sử giữa cả hai. Chỉ là - đừng để cuộc đời cậu phụ thuộc vào hắn. Cậu quá giỏi để giải nghệ tại một nơi như Blue Lock.” 

 

 

Dường như sự chân thành của Reo đã chạm đến trái tim Ness. Vì mắt cậu ta sáng lên, và cậu nghiêng đầu để nghiền ngẫm lời Reo nói.  

 

“Đằng nào thì,” Reo hắng giọng. “Chigiri sẽ sớm quay về. Cậu ta vẫn ở với Chris thì phải?” 

 

Nagi gật gù đồng ý, rồi ra dấu cho Reo lại gần. Đúng như dự đoán, cậu ta đang chơi game mới mà Reo vừa mua vài ngày trước. Reo đảo mắt nhưng vẫn nghe theo và ngồi xuống cạnh Nagi, người lập tức ngả đầu lên đầu gối cậu.  

 

 

Nhiều phút trôi qua trong im lặng - Reo không xen ngang vì biết Ness đang trải qua nhiều cung bậc cảm xúc và suy nghĩ. Cậu luồn tay vào những nút tóc của Nagi, chỉ dừng tay một chút để với lấy cái lược trong ngăn tủ, rồi tiếp tục chải những lọn tóc trắng bị rối.  

 

 

Dần đà, Nagi cũng phát ngán cái game nên cậu ta quẳng điện thoại lên gối rồi vùi mặt vào bụng Reo, tay quấn chặt quanh eo cậu. Reo không bất ngờ mấy, cậu dùng cơ hội này để tháo gỡ cái tổ quạ ở phía sau đầu đối phương (Reo yêu Nagi vô cùng.)  

 

 

Cuối cùng thì Ness cũng lên tiếng. “Tôi không muốn gặp anh ta nữa.” Cậu ta nhìn thẳng vào Reo bằng đôi mắt tối sầm nhưng trong veo. “Tạm thời là bây giờ.” 

 

 

“Được rồi.” Reo gật đầu, tay cậu ngừng xoa đầu Nagi. Trong giây lát, không một ai lên tiếng. Reo thở ra và gật đầu lần nữa. “Có một cái nệm và gối dư trong tủ.” 

 

Tuy đây không phải cách bình thường để kết bạn - Reo thích thú nghĩ, nhưng sao cũng được. Còn có chuyện tệ hơn mà.  

 

--------------------- 

 

+1  

 

 

“Ê thằng bắt chước.” 

 

Mikage Reo ngước mắt nhìn khi đang thắt lại dây giày. Cậu chớp mắt, trưng ra vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa thản nhiên. “Kaiser.” 

 

 

Một gương mặt kiều diễm cùng đường nét mềm mại. Kaiser không khỏi cảm thấy kinh tởm đối phương.  

 

Kaiser cười khì. Đôi mắt tím đang liếc nhìn hắn quả nhiên thuộc về một người thừa kế tập đoàn - rất tính toán, nhưng lại mang cảm giác vô tư cho người đối diện. Chúng khiến hắn nhớ về mẹ mình.  

 

Kaiser nhanh chóng bỏ qua suy nghĩ ấy. Thằng Mikage trước mắt hắn không giống con cún khóc lóc thảm hại trên những video mà Kaiser đã xem để thu nhập thông tin.  

 

Reo đã thắt dây giày xong và nâng người đứng dậy. Khi đứng thẳng, cậu ta cao xấp xỉ Kaiser. Một nụ cười lịch sự giả tạo hiện trên gương mặt ấy - nhuần nhuyễn như được tập luyện từ trước.  

 

 

“Cớ sao tôi có được vinh hạnh này?” Bằng thứ tiếng Đức gần như hoàn hảo, giọng cậu tuy phẳng lặng nhưng chứa đầy mỉa mai.  

 

Kaiser không vòng vo - tốt nhất là không nên phí thời gian, vì nếu Mikage Reo không làm được thì cậu ta hoàn toàn vô dụng với Kaiser.  

 

 

“Mày bắt chước Alexis Ness được không?”