Work Text:
Tom đang ngồi ở bàn, bút mực bày biện, đặt chỗ văn phòng phẩm mượn (thó được) ở cái rương đồ đi học của Draco Malfoy xuống. Thôi thì đằng nào Malfoy cũng không biết xài mớ này. Tom sẵn sàng cược một mớ tiền Malfoy chưa từng nghĩ đến chuyện cảm ơn ai trong đời.
Dù phòng hắn và Phòng Sinh Hoạt Chung Slytherin cách nhau cũng kha khá, Tom vẫn nghe thoang thoảng tiếng đồng bạn đang tiệc tùng tưng bừng ngoài kia. Kiểu gì chúng nó cũng say bí tỉ rồi sáng mai sẽ hối hận về mấy quyết định ngu ngốc cho coi.
Tất nhiên là Tom không say. Hắn cực kỳ, hoàn toàn, một-trăm-phần-trăm tỉnh táo. Tỉnh như sáo và có thể khống chế được mạch suy nghĩ của chính mình.
Tom trang trọng bật nắp cây bút lông thiên nga, chấm nó vào lọ mực vàng kim vĩnh cửu hắn cũng mượn (thó) chỗ Malfoy, rồi hí hoáy viết bằng nét chữ trang nhã của mình:
Gửi cô Evans-Potter…
Ở đầu kia lâu đài, trong phòng ngủ của mấy cậu trai Gryffindor năm bảy, Harry Potter ngắm trăng qua cửa sổ và tự nhiên thấy có gì đấy chuẩn bị sai quá sai.
SÁNG HÔM SAU.
Có một con cú đại bàng nhìn chằm chằm Lily Evans-Potter qua cửa sổ phòng ngủ khi cô tỉnh dậy. Cô không nhận ra con cú này, nhưng nếu nó có thể bay qua kết giới cô với James dựng quanh Nhà Riêng Potter thì nó an toàn. Liếc một cái sang trái là thấy ngay ông chồng vẫn đang ngủ. Nay là Chủ Nhật nên cô sẽ châm chước bỏ qua cái sự lười nhác của ảnh vậy.
Lily ngồi dậy và triệu hồi áo ngủ, mặc vào và buộc đai áo lại. Cô vớ lấy cây đũa phép ở bàn bên cạnh rồi mở cửa cho con cú bay vào. Nó nhảy lóc cóc nhẹ nhàng lên bàn trang điểm và chìa một cái chân ra.
Lily cẩn thận gỡ cái thiếp bạc dày dặn buộc nơ xanh sáng. “Ta không trữ đồ vặt cho cú trên này,” cô bảo với con cú, “nhưng nếu em sẵn lòng chờ thì để ta xuống tầng lấy cho.”
Con cú rúc một tiếng lịch sự, rồi bay đi.
Lily khoá cửa sổ lại. Lá thư đang cầm được đề gửi cho cô. Cô ngồi xuống bàn và vẫy đũa để mở lớp sáp trơn niêm phong lá thư.
Bên trong là một tấm thiệp xinh xắn có dập nổi màu bạc và hoạ tiết hình hoa. Mặt trước thiệp là chữ ‘Cảm ơn’ cỡ vừa bay bổng.
Lily mở thiệp, tò mò không biết ai đã gửi một thứ sang trọng như thế này cho mình. Nội dung bên trong khá là ngạc nhiên, nét chữ thảo gọn gàng cân đối nhưng nội dung của nó thì, ừm… khá là đáng quan ngại, cô chỉ nghĩ được thế. Chắc đây là một trò giỡn từ bạn học Harry thôi. Nhưng vấn đề là Harry chưa từng nhắc về người bạn nào tên Tom cả.
Cô nên chờ đến khi James dậy để quyết định nên làm gì với nó. Có thể anh ấy sẽ hiểu hơn về nội dung của cái thiệp cảm ơn này chăng?
[ Gửi cô Evans-Potter,
Cảm ơn cô vì đã sinh ra con trai cô. Cháu thích em ấy nhiều lắm và cháu nghĩ em ấy thật xinh đẹp và tài giỏi. Tuy không thích Quidditch lắm nhưng cháu vẫn đi coi hết các trận để ngắm em. Lúc nào bắt được trái Snitch ẻm cũng cười rõ tươi và cháu nghĩ điều đấy thật là dễ thương. Nhờ cô chuyển lời cảm ơn của cháu tới chồng cô luôn ạ, cháu nghe bảo nhờ gen chú ấy mà Harry giỏi Quidditch đến thế.
T.B.: Mắt Harry cũng đáng yêu lắm ạ. Cảm ơn cô thêm lần nữa.
Cháu là của Harry,
Tom M. Riddle ]
Tom tỉnh dậy, không nhớ mình đã làm gì nhờ tác dụng của rượu có phép. Hắn tiếp tục sinh hoạt khi vẫn mệt mỏi và hơi khát nước. Và khi ăn sáng ở bàn Slytherin hắn cứ liếc trộm Đội Trưởng Đội Quidditch Harry Potter lúc không ai để ý.
Bữa sáng tiếp tục và Tom vừa đếm ngược từng giờ cho tới lúc có lớp Số Học sáng thứ Hai, lớp duy nhất hắn ngồi cạnh Harry, vừa bày mưu tính kế và mơ về việc mời Harry đi chơi Hogsmeade.
James Potter nhìn đúng một cái vào lá thư vợ đưa là bắt đầu cười sằng sặc. Phải mất mấy phút anh mới ngừng nổi để nói chuyện đàng hoàng, mà vẫn còn phải dừng để lau nước mắt đã.
“Vậy đây là trò đùa của ai đó đúng không anh?” Lily ra lệnh hỏi, chọc chọc tay chồng.
“Ôi Merlin ơi không phải đâu” James cười khùng khục. Anh cười sảng tới gập cả người. “Cu cậu này si con trai tụi mình tới độ lú lẫn hết lên rồi! Anh nghĩ cậu chàng phải xỉn lắm rồi mới gửi cái này. Em biết tiệc tùng thì banh chành thế nào rồi đúng không? Người ta bày đủ thứ trò mà làm.”
Lily nhíu mày. Cô và James có tới xem Harry đấu hôm qua, tất nhiên rồi. “Hôm qua Gryffindor thua đó anh,” cô nhắc chồng.
James nhăn mặt, ngồi thẳng dậy. Anh liếc nhìn cái thiệp, để ý cái phong bì màu bạc đựng nó.
Lily nín một nụ cười tự mãn lại. “Harry được một chú rắn bạc ái mộ kìa.” Cô lắc đầu. “Chẳng trách con nó không kể cho ta nghe! Tại anh cứ lải nhải Slytherin là nguồn cơn tội lỗi cái ác loài người mà giờ con nó ngại rồi kìa.”
“Thật hả vợ?”
“Chứ còn sao nữa?” Lily hỏi. Cô cầm lại tấm thiệp, lướt tay lên nét mực vàng.
“Có khi con nó không biết đâu.”
Hai bậc phụ huynh nhìn nhau chằm chằm trong khoảng lặng vô hình. Rồi Lily thốt lên hãi hùng, “Trời ơi James ơi. Harry không biết đâu. ”
James lại bắt đầu cười rũ rượi. Lily vỗ chan chát vào người ảnh, kêu lên, “Không vui đâu! Cậu chàng tội nghiệp này rơi vào lưới tình với con trai tụi mình trong khi con nó còn chẳng nhận ra vì nó khờ y chang ông bố!”
“Ê,” James phản đối. “Anh vẫn nhận ra được vài thứ đấy nhé.”
Lily vỗ một cái lên vai anh. “Anh cứ nghĩ vậy đi anh yêu.”
Sáng thứ Hai, tại lớp Số Học, Harry ngồi xuống cạnh Tom. Tom đã mở sẵn sách ra đúng trang cần học hôm nay. Hắn để gần giữa bàn mong Harry sẽ nghĩ học chung một sách thì tiện hơn là mở thêm quyển nữa chi cho lộn xộn.
“Chào buổi sáng,” Tom nói. Dù biết Harry không phải kiểu chim sâu dậy sớm, hắn vẫn ngỏ lời chào cho thành thói.
“Chào nha,” Harry lầm bầm. Cậu mò mẫm gì trong cặp, giật một cuộn giấy, bút và lọ mực, và sách giáo khoa ra.
Tom ém nỗi thất vọng xuống khi Harry đặt sách lên bàn rồi lật ra.
Harry giở sang trang đúng, rồi tập trung vào cuộn giấy da chắc là bài tập tuần trước. Cậu mở rồi trải ra bàn.
Harry nhìn mục đề bài luận trước mắt rõ lâu, mặt không biểu cảm. Rồi cậu quay lại nhìn Tom, hỏi “Hôm nay ngày mấy ấy nhỉ?”
“Ngày ba tháng Mười,” Tom lanh lẹ trả lời.
“Mơn nha.” Harry gạch bỏ ngày ghi trên tấm giấy để viết lại.
Giáo sư Vector chọn đúng lúc Tom định nói gì đó để bắt đầu giờ học. Cô triệu hồi mấy cuộn giấy về bàn, rồi bắt đầu bài giảng luôn.
Tom không có cơ hội nói chuyện với Harry trong suốt cả tiết học. Vừa tan giờ một cái là cậu dọn cặp đi vội luôn. Tom biết Harry học Độc dược tiếp, lớp thì ở tận bên kia trường nhưng việc phải xa nhau vội vàng như thế vẫn chẳng đỡ tệ hơn.
Tom thở dài, quyết tâm cố gắng bắt chuyện tử tế hơn vào thứ Tư. Nếu hắn tiếp tục cố gắng thì sẽ có ngày Harry nhận ra cảm xúc của hắn thôi, đúng không?
Cuối tuần đấy, Harry nhận được một lá thư từ mẹ hỏi xem cậu có gì muốn kể không. Theo cùng là lời nhắn mẹ và ba yêu con dù có chuyện gì xảy ra, và cậu có thể kể ba mẹ nghe mọi thứ mà không phải lo họ sẽ buồn hoặc giận.
Nghe lạ vãi. Harry không nhớ nổi mình có phạm lỗi gì gần đây không, nhưng chắc là cậu làm rồi quên cũng nên?
Harry hồi âm rằng mọi thứ vẫn ổn cảm ơn vì đã quan tâm nhưng mà con không cần đâu ạ. Đến giờ ăn tối thì cậu cũng quên luôn cái lá thư kỳ lạ ấy.
MỘT THÁNG SAU
Tom đang trải qua ngày tệ hại nhất trần đời. Mới sáng nay hắn nghe tin Harry sẽ đi Hogsmeade với Ginny Weasley. Đến cả việc cao điểm hơn Granger trong bài kiểm tra Biến hình vừa rồi cũng chẳng làm hắn khá hơn. Mọi thứ thật tệ hại và Tom sẽ đâm chết đứa tiếp theo hỏi hắn có chuyện gì xảy ra phải không.
“Bớt ủ ê lại coi,” Parkinson nói với hắn lúc ở trong thư viện, lúc họ đang tự học buổi chiều. “Nhìn hèn lắm. Cậu là Thủ Lĩnh Nam Sinh đấy Tom. Cố mà cư xử cho ra dáng.”
Tom cười mỉa. “Tôi không có ủ ê. Tôi đang bày kế hạ bệ Weasley.”
Mặt Parkinson trông còn nghi ngại hơn. “Draco, cuối tuần này Tom đi Hogsmeade với ta nha.”
Malfoy đang nằm nửa tỉnh nửa mơ trên cuốn sách Lịch sử Phép thuật, nhưng nó giật bắn mình khi bị Parkinson đẩy một cái vào đầu.
“Gì đấy?” Malfoy cáu kỉnh nói. “Đây đang làm luận đó.”
Parkinson đảo mắt rồi lặp lại lời mình thật chậm, như thể đang nói chuyện với đứa con nít lên ba.
“Nhưng tớ với cậu—” Draco cố phản đối, nhưng lời nói tắc nghẹn trong họng khi nhìn mặt bạn gái.
“Tụi này sẽ làm cậu say tít,” Parkinson tuyên bố, choàng tay qua vai Tom.
Tom có cố hất tay cô nàng ra. “Không nhé.”
“Tụi này cũng uống nữa mà. Cậu sẽ làm vài ly Rượu Đế Lửa và quên hết Đầu Pô này và nàng Weasley nọ. Mà thêm nữa, tôi khá chắc cậu ta không thích cô nàng đến thế đâu.” Parkinson nhận xét. “Nhớ cách cậu ta bám đít Diggory hồi năm tư không. Chắc đến tụi năm nhất còn biết. Hẻm Xéo thẳng cỡ nào thì cậu ta thẳng cỡ đó.”
Tom phải công nhận là nghe vậy làm hắn thấy tốt hơn tí chút.
“Cậu mời ai đi Hogsmeade cũng được,” Malfoy khuyến khích. “Chọc Potter ghen lên đi.”
Pansy nhăn mặt nhìn cậu ta. “Đấy là cái ý kiến tệ nhất tớ từng nghe trên đời. Mắc cái giống gì ta phải làm Potter tưởng cha này có bồ rồi hả? Potter là một Gryffindor đó! Cậu ta quá kiêu hãnh và không đủ quan tâm tới nhu cầu bản thân mình để theo đuổi một người đang trong một mối quan hệ.”
Lúc Malfoy đang cãi lại thì Tom ngả đầu xuống bàn. Hắn không nghĩ mình có thể nhịn không giết ai khi phải chịu đựng cảnh Harry và Ginny hẹn hò. Dù có rượu miễn phí cũng vậy.
Harry tin chắc khái niệm yêu đương là do một hành tinh xa lạ nào đấy nhồi vào não người ở đây. Ginny mời cậu đi Hogsmeade để chọc Michael Corner ghen lên, và cậu đồng ý, nhưng vẫn không thực sự hiểu làm vậy làm chi. Rồi giờ họ cứ mò mò theo sau Corner cả ngày hả? Nghe ngu kinh lên được.
Nhưng Ginny là bạn cậu, vì vậy cậu sẽ giúp em ấy. Mong là ẻm không muốn ngồi quán Bà Puddifoot hay kiểu kiểu thế. Harry gặp ác mộng vì cái quán đấy.
SAU MỘT VÀI QUYẾT ĐỊNH TỆ HẠI.
Sau vô vàn những ly đồ uống miễn phí, Tom xua mấy đứa bạn nhiễu sự đi để hắn viết một lá thư hết sức quan trọng. Quan trọng đến nỗi hắn phải nhốt mọi người ngoài ký túc nam để ngồi viết cho tập trung.
Tom rút một tấm thiệp cảm ơn mới trắng trơn, quyết tâm bày tỏ cảm xúc của mình, mở nắp bút và vào việc liền.
[ Gửi chú Evans-Potter,
Hôm nay con trai chú đi Hogsmeade với một cô bé kia. Điều đấy làm cháu buồn lắm. Cháu thấy em ấy mua cho cô bé kia một con Ếch Sô-cô-la ở Công tước mật mà đầu cháu chỉ nghĩ tới khuôn mặt thanh tú của em ấy. Mặt em ấy đẹp ghê, giống mặt chú, nhưng mà đẹp hơn. Nhờ chú tồn tại mà em ấy mới có nền tảng phát triển dung nhan thêm, cảm ơn chú nhiều.
T.B.: Người Harry cũng chắc nịch có dáng lắm ạ. Cháu không nghĩ mình nên cảm ơn chú vì điều đấy nhưng cháu muốn nhắc cho chú biết thôi.
Của Harry ạ,
Tomlemort ]
Hoàn hảo rồi đấy. Tom đóng nắp bút lại rồi đứng dậy. Nếu hắn chạy tới chuồng cú đủ nhanh thì lá thư sẽ tới tay bố Harry ngay hôm nay.
Cũng như lần trước, sáng mai là Tom không nhớ gì hết.
“Chuyện tệ lắm rồi đó,” Lily đọc tấm thiệp Tom mới gửi qua vai chồng. “Ta phải làm gì thôi!”
“Ta còn không biết Harry có thích cậu chàng không,” James lý luận. “Nhưng anh nói vợ nghe: anh sẽ tặng cậu này một chai Rượu Đế Lửa. Có khi chỉ cần rót cho một tí lòng can đảm dạng lỏng thôi vào họng cậu thôi là chuyện êm liền! Nghĩ xem cậu chàng sẽ làm gì nếu ta chuốc cho cậu thật là say—”
“Anh đúng là cái đồ vô lại, James Potter ạ. Thứ cuối cùng cậu này cần là nốc thêm rượu!”
“Thì cũng giúp cậu chàng được nhiều rồi còn gì. Chưa gì mà em đã nằm gọn trong lòng bàn tay cu cậu rồi kìa.”
Mắt Lily đổi nét bất kham. James tái mét.
“Ý anh là,” James sửa lời, “vợ đồng cảm với cu cậu.” Anh nhìn xuống tấm thiệp, nói chêm vào, “Anh thì muốn biết sao xỉn cỡ vậy rồi mà chữ cậu này vẫn gọn ghê, thiệt tình. Ấn tượng thật chứ.”
Sáng tiếp theo, một con cú lượn vào Đại Sảnh và chuyển một gói hàng nhỏ bọc giấy nâu trơn cho bàn Slytherin.
“Ê cú nhà bồ đúng không?” Ron hỏi, chỉ chỉ về hướng đó.
Harry nhìn lên. “Đúng không vậy?” Cậu nheo mắt nhìn sang bên kia. Đấy đúng là một con cú vàng nâu, nhưng giống đấy đầy rẫy ra, và với khoảng cách này thì Harry không nhận ra được đấy có phải cú của nhị vị phụ huynh mình không nữa.
“Mà có đúng thì nó cũng đáp lộn bàn rồi,” Hermione nghiêm nghị nói khi cắt trứng.
Ba người họ ngắm con cú liệng một vòng quanh bàn Slytherin rồi bay đi.
“Không phải đâu,” Ron chốt hạ. “Chú dì gửi đồ cho Slytherin làm gì?”
Tom bóc kiện hàng bí ẩn của mình. Bên trong lớp giấy gói là một hộp đầy những Ếch Sô-cô-la. Không có ghi chú nào đính kèm, nhưng cũng không ngăn được Tom nảy ra kết luận của mình.
“Ai gửi sô-cô-la cho cậu vậy?” Malfoy tò mò, nghiêng lại ngó.
Tom đóng ập cái hộp lại và lôi nó xuống bàn. “Không phải việc của cậu.”
Sáng thứ Hai, Tom đặt một con Ếch Sô-cô-la lên góc bàn, chỗ hắn hay đặt sách, rồi chờ.
Khi Harry đi vào, Tom nói, “Chào buổi sáng,” và mỉm cười.
“Chào,” Harry đáp lại. Cậu nhìn thấy đồ trên bàn và hơi khựng lại. “Ăn sáng muộn hả?”
Gì đấy?
“Gì cơ?” Tom hoang mang hỏi.
“Cái sô-cô-la,” Harry nói. Má đỏ ửng. “Thôi kệ đi.” Cậu ngồi xuống và bắt đầu lôi đồ từ cặp ra.
Tom không thích cảm thấy như mình đã làm gì sai. Chỉ có Harry mới làm hắn thấy như vậy. Tom hất cái sô-cô-la vào cặp mình và cố tập trung nghe giảng. Nếu Harry chỉ định đùa giỡn với hắn thì hắn không muốn dính líu vào chút nào.
VÀI TUẦN SAU
Harry về nhà dịp nghỉ đông. Vì cớ gì đó không hiểu được, bố mẹ cứ hỏi cậu về cái cậu Thủ Lĩnh Nam Sinh Tom Riddle hoài.
Sinh nhật mười tám tuổi của Tom, Draco và Pansy gửi hắn chai rượu ngon nhất của hiệu Odgen.
[ Gửi cô chú Evans-Potter,
Cháu không hiểu nổi con trai cô chú. Em ấy gửi sô-cô-la cho cháu rồi vờ như chuyện ấy chưa từng xảy ra. Em ấy chào cháu buổi sáng nhưng không muốn coi chung sách với cháu. Cháu không nghĩ em ấy đang hẹn hò với Ginny Weasley vì cháu thấy cô bé hôn Michael Corner ở tầng năm nhưng em ấy cũng không hẹn hò với cháu nên chuyện mới buồn biết bao.
Xin lỗi cô chú, cháu quên mất đây là thiếp cảm ơn.
Cảm ơn cô chú vì Harry ạ.
Của Harry,
Tom Lordemort Riddle ]
ĐẦU HỌC KỲ XUÂN.
Harry bắt đầu lo cho bố mẹ mình. Cụ thể là bà mẹ đang cư xử rất lạ của cậu. Mẹ cứ bảo cậu phải tập trung hơn lúc ở lớp Số Học. Harry lúc ấy có hơi bị phật lòng, vì ê này, điểm Số Học của cậu vẫn ổn cảm ơn nhiều, nhưng Ba và Mẹ đã trấn an liền là không phải tập trung vào điểm số đâu.
Nên lại dẫn ra một câu hỏi mới: ý ba mẹ là gì?
Ba có hỏi Ginny dạo này thế nào, nên Harry phải hé mồm kể cái chuyện đi hẹn hò giả kinh hoàng ở Hogsmeade. Cậu không dám nhìn màu hồng và nghĩ về nó như ngày xưa được nữa.
“Vậy thì tốt,” Ba nghe chuyện xong thì bảo vậy, vô lý thật sự và làm Harry hoang mang hơn cả khi chưa hỏi.
Tuy vậy, nghe lời mẹ dạy đâu có hại gì.
Nhỉ?
Sáng thứ Hai. Lớp Số Học. Tom vào lớp và thấy Harry đã ngồi vào bàn và trông tỉnh thao láo.
“Chào buổi sáng nha!” Harry nói khi Tom thận trọng ngồi xuống cạnh cậu.
“Chào buổi sáng,” Tom nói. “Cậu nghỉ lễ vui không?”
Harry mỉm cười với hắn. “Vui lắm! Cậu thì sao?”
“Cũng tạm tạm.” Tom nhịp nhịp tay lên mặt bàn, thừa nhận. “Tớ ở lại Hogwarts vào dịp lễ.”
Harry nhìn hắn một lúc, và Tom phân vân liệu cậu có thương hại hắn không. Nếu có thì hắn nghĩ mình chịu không nổi đâu.
“Ê cậu biết sao không,” Harry nói từ từ, “Tui cứ tự hỏi hoài, ở lại trường dịp lễ thì như thế nào. Cả một tòa lâu đài trông trơn thuộc về mình. Cậu có đi ngó nghiêng đây đó không?”
Câu hỏi làm Tom bất ngờ. “Cũng thi thoảng.”
Harry gật đầu như thể hắn nói gì có lý lắm. “Tui nghĩ là—”
Harry nghĩ gì thì Tom cũng chả biết được, vì Giáo sư Vector hắng giọng trên bục giảng, làm Harry im luôn. Harry liếc hắn một cái hối lỗi rồi nhìn lên bảng.
Tom không tập trung nghe giảng được, hắn bị phân tâm vì Harry thay đổi thất thường quá. Đây là lần đầu tiên họ nói gì đó khác ngoài mấy câu hỏi về bài tập. Tuyệt thật đấy. Hắn mong điều này xảy ra lại nữa.
“Mẹ tớ cứ hỏi về lớp Số Học hoài,” Harry phàn nàn, đập đầu một cú vào cột giường rồi nằm vậy luôn. “Chả hiểu gì hết! Sao phụ huynh cứ điên điên thế nhỉ?”
“Mà lớp Số học có cái gì trỏng mới được?” Ron hỏi. “Toán thôi mà đúng không?”
Harry chọn học Số Học vì đấy là môn mẹ cậu thích. Cậu không thực sự thích hay ghét gì nó, nhưng cậu học cũng tạm. “Chẳng có gì hết á,” cậu nói. “Giáo sư Vector dạy tất cả các lớp và bảo không có thời gian trả lời mấy câu hỏi bài tập về nhà. Nếu cần giúp thì tới vào giờ hành chính.”
“Bồ học chung với Hermione,” Ron chỉ ra. “Đỡ hơn đi hỏi bài giờ hành chính.”
“Nhớ vụ chia chỗ ngồi không?” Harry nói. “Tớ ngồi cạnh Tom Riddle.” Theo thứ tự bảng chữ cái thì trong danh sách, họ Potter gần với họ Riddle nhất.
“Riddle,” Ron nhắc lại, mặt nhăn như cắn phải chanh. “Cái thằng hợm đấy.”
“Cậu ta đâu có tệ.” Cậu nói tỉnh queo. Hôm nào Tom cũng chào cậu buổi sáng, dù Harry có loạng choạng vào lớp muộn cỡ nào.
“Ờ bồ cứ nghĩ vậy đi.”
“Định khi nào,” Parkinson nói, nện sách cái ầm lên bàn. “thì hẹn người ta đi chơi vậy?”
“Khi nào thời điểm chín muồi,” Tom cáu kỉnh nói.
“Là định khi nào?” cô hạch hỏi. “Tốt nghiệp à? Hay sắp chết mới nói?”
Thực ra Tom vạch khá nhiều kế hoạch lấy trọng tâm việc hắn sẽ tò tò đi theo sau Harry từ giờ đến hết đời, nhưng giờ nói ra thì có vẻ không đúng thời điểm lắm, “Sắp rồi,” hắn đánh trống lảng. “Mà kể cả có vậy thì cũng chẳng phải chuyện của cậu.”
“Dạo này tụi nó có nói chuyện trong giờ Số học rồi,” Draco nói, dòng thứ phản bội Tom sẽ ngáng chân cho té cầu thang ngay khi hắn có cơ hội làm thế.
“Mỗi nói chuyện thôi á?” Pansy khinh ra mặt. “Mất có, mấy, bảy năm để Potter nhận ra cậu có tồn tại hả? Tôi không gọi đấy là có tiến triển đâu.”
Tom trừng mắt nhìn cô. Malfoy mà chết là tới lượt cô nàng lên thớt liền luôn.
[ Gửi nhị vị phụ huynh,
Cháu không gửi cái này cho Harry được vì em ấy không biết cháu thích em ấy, nhưng cô chú có thể giữ cái này thay cho lời cảm ơn vì đã sinh ra ẻm.
Tom ]
“Em phải nói chuyện với Severus về số rượu tụi con nít này tiêu thụ mới được,” Lily nói.
“Tụi nó là người lớn hết rồi cưng ơi,” James nói, cắm bó hoa hồng Tom gửi vào một lọ thủy tinh. “Để tụi nó tự mò đi.”
Lily thở dài. “Mong là Harry cũng thích cậu nhóc này. Nếu chuyện không thành thì cậu chàng sẽ thất vọng lắm.”
“Rồi chúng nó sẽ tự mò ra thôi,” James lặp lại.
“Mò được không đấy?” Lily hỏi vặn lại. “Anh quên chuyện xảy ra với con trai bác Amos rồi hả? Hay quên vụ bé Cho Chang?” Tình yêu có nhảy bổ vào mặt thì Harry cũng không nhận ra nổi.
“Tin Harry thêm tí đi em!” James phản đối. “Chắc đến giờ con nó phải biết rồi chứ. Anh cũng không ngơ đến thế.”
“Anh đúng là vô dụng,” Lily khịt mũi than thở. “Cứ thế này thì bé Tom tội nghiệp sẽ độc thân đến hết đời cho coi.”
“Em để tâm chuyện này quá rồi đấy vợ,” James tuyên bố. “Được rồi. Anh có ý này, nhưng vợ phải nghe hết rồi mới được chửi anh.”
“Chưa nghe em đã biết mình ghét cái ý kiến của anh rồi, nhưng cứ nói thử đi.”
Harry đọc lá thư ba mẹ mới gửi. Rồi cậu đọc lại lần nữa. Rồi lần nữa. Thêm lần nữa cho chắc.
“Vẫn nhai vụ lớp Số học hả?” Ron hỏi, đồng cảm sâu sắc.
“Không phải,” Harry nói.
“Thế lần này là chuyện gì?”
Harry chuyền tờ giấy qua. Trên đấy chỉ có độc một dòng ngoáy bằng nét chữ của ba. Có năm đồng Galleon vàng sáng loáng dán kèm sau cái thiệp.
[ Hẹn Tom Riddle đi chơi một bữa đi con nhé.
Yêu con,
Ba và Mẹ. ]
Tom đang ăn tối ở Đại Sảnh thì Harry Potter tiến lại gần bàn nhà Slytherin. Harry trông có vẻ lo lắng khi cậu dừng ở chỗ Tom đang ngồi với Draco và Pansy. Cậu muốn hỏi bài Số Học hả? Dạo này trong lớp hai người nói chuyện nhiều hơn hẳn. Chắc Tom bỏ quên tờ giấy nào ở đó? Nhưng mà hắn không nghĩ mình để quên thứ gì hết.
“Tom ơi?”
“Chào cậu,” Tom tươi tỉnh nói. Hơi tươi tỉnh quá. Chắc hắn phải tém lại. “Harry,” Hắn đế thêm. Giọng trầm quãng tám.
Harry nhìn hắn ngồ ngộ. “Ờm, à đúng rồi. Thì, ờm, tui muốn hỏi cậu cái này…” Mắt cậu đảo quanh bàn Slytherin, cả lũ giả vờ không nghe gì, nhưng tai thì dỏng hết cả lên.
Một khoảng lặng dài.
“Hỏi cậu cái gì?” Parkinson mất bình tĩnh.
Harry ho nhẹ. “Cậu muốn—Cậu muốn đi Hogsmeade với tui không?”
Tom không thở được. Malfoy dẫm lên chân hắn, và cơn đau làm hắn tập trung lại. “Có chứ,” Tom nói, “Có, tôi muốn đi lắm.”
“Tốt quá,” Harry nói, nghe nhẹ cả người. “Tốt ghê. Tui—Ta hẹn ở đây nhé? Hay thôi, ở sân trường nha? Hay chỗ nào giờ?”
“Được hết,” Tom nói. “Đâu cũng được.”
“Được rồi. Vậy hẹn ở đây nhé?”
“Ở đây.”
“Ô kê.” Harry đảo đảo chân, rồi nói, “Gặp cậu ở lớp Số học sau nha?”
Tom gật đầu, nói không nên lời. Harry đi về lại bàn Gryffindor.
“Cảnh vừa rồi trông cậu khó coi thật,“ Parkinson nói nhạt lách. “Nhưng tôi tự hào về cậu Tom ạ. Đáng ra nên đoán được Potter mới là người có gan ngỏ lời.”
Tom kệ thây cô nàng. Hắn đang lên cơn sảng hồn vì vui quá mức và cũng không có nhu cầu sỗ sàng với Pansy rồi để mất sự ăn hên vũ trụ mới ban cho.
Cuộc hẹn của Harry với Tom cũng thích lắm. Tom là đối tượng hẹn hò tốt hơn cậu tưởng. Họ ăn trưa ở quán Đầu Heo, Harry một hai đòi trả bằng tiền ba cho. Tom giật đùng đùng làm ầm lên nhưng im ngay khi Harry bảo lần sau thì cho hắn trả.
Sau rồi họ đi dạo một vòng dài quanh làng. Đi được nửa vòng thì họ bắt đầu nắm tay. Tom có vẻ thoải mái với việc không nói gì mấy, Harry thì không nói được gì mà không tự làm nhục mặt bản thân nên thấy cũng ổn. Mọi thứ dễ chịu và rất tốt đẹp. Harry kể một chút về dự định hậu Hogwarts của mình và nghe Tom nói về kỳ thì NEWTS hắn đang tham dự.
Hẹn hò xong Tom tiễn cậu về trước chân dung Bà Béo và hôn tạm biệt lên má cậu. Rất ga lăng và ngọt ngào.
“Thế nào?” Ron hỏi, một lúc sau đấy khi họ có thời gian rảnh tay ngồi nói chuyện ở phòng sinh hoạt chung.
“Được lắm,” Harry hạnh phúc nói, nghĩ về nụ cười nửa có nửa không thoải mái của Tom và lọn tóc quăn đáng yêu rơi lạc giữa trán hắn. “Tớ nghĩ tuần sau tụi này lại đi tiếp.”
VÀI TUẦN SAU.
[ Gửi phụ huynh Harry,
Harry là cậu bạn trai tuyệt nhất trên đời. Em ấy đùa vui lắm và cười thật xinh biết bao. Cháu thích cách mắt em rực sáng mỗi khi phấn khích. Em kể mình muốn làm Giáo sư Hogwarts khi đủ lớn và cháu nghĩ em sẽ thật xuất chúng.
Cũng từ Harry mà cháu biết em ấy không phải người gửi chỗ Ếch Sô-cô-la. Cảm ơn cô chú đã gửi cháu sô-cô-la, nhưng cháu thích con cô chú hơn. Dựa vào vai em ấy cũng thích lắm ạ, nhưng đừng kể ẻm nghe cháu nói thế nhé. Vụ hôn hít thì em cũng tạm tạm thôi, nhưng chúng cháu đang cố tiến bộ nhanh hết sức có thể.
Ngàn lời yêu,
Tom Riddle
T.B.: Lần này cháu nhớ thêm cái này vào cuối thư rồi. Harry không biết cháu thích em ấy từ đầu đâu ạ. Đừng kể em ấy nghe nha cô chú. Cháu cảm ơn.
T.T.B.: Xin lỗi vì thiệp xấu ạ. Cháu hết mấy cái thiệp đẹp đẹp lấy chỗ Malfoy rồi. ]
HẾT.
