Actions

Work Header

Rating:
Archive Warnings:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2025-08-16
Words:
8,405
Chapters:
1/1
Kudos:
8
Hits:
128

Nghìn lẻ một đêm

Summary:

Anh đoán là thời buổi bây giờ chẳng còn mấy ai biết về JCC, trừ một vài cựu học sinh hiếm hoi giữ mình quá tốt, hoặc đủ bản lĩnh để sống sót trong phong ba bão táp. Đa phần những kẻ tốt nghiệp (hoặc chưa) từ nơi đó đều đã chịu án tử hình không lâu sau khi Sát đoàn bị xóa sổ—đánh dấu sự sụp đổ của một thời đại sát thủ hoàng kim.

Notes:

Cảnh báo: Truyện bao gồm mô tả về bạo lực, máu me, cái chết, quan điểm không chuẩn mực, quan hệ tình dục không lành mạnh, mối quan hệ độc hại. Lộn xộn và không có vấn đề nào được giải quyết cả.

Miễn trừ trách nhiệm: Nội dung truyện hoàn toàn là tưởng tượng, không liên quan đến nhân vật trong tác phẩm gốc và thực tế. Tác giả không chịu trách nhiệm cho bất kỳ tổn thương nào của độc giả.

Work Text:

Tất cả con người sống trên cõi đời này đều là một thân tre. Có người từng nói với Shin như thế, rất lâu rồi, lâu đến mức anh không còn chắc chắn mình đã gặp một người như vậy trong đời.

Đó là một trong số những bệnh nhân hồi Shin còn công tác tại nhà tù được mệnh danh là nguy hiểm nhất thế giới. Nghe thì xa xăm và sâu xa, nhưng nơi đó chỉ cách Tokyo vài giờ di chuyển bằng đường hàng không, nằm trên một hòn đảo biệt lập giữa những dòng hải lưu phức tạp và sở hữu hệ thống phòng không vô cùng tân tiến. Đó từng là cách người ta mô tả về một ngôi trường—JCC, nhưng đã là chuyện từ rất lâu về trước.

Anh đoán là thời buổi bây giờ chẳng còn mấy ai biết về JCC, trừ một vài cựu học sinh hiếm hoi giữ mình quá tốt, hoặc đủ bản lĩnh để sống sót trong phong ba bão táp. Đa phần những kẻ tốt nghiệp (hoặc chưa) từ nơi đó đều đã chịu án tử hình không lâu sau khi Sát đoàn bị xóa sổ—đánh dấu sự sụp đổ của một thời đại sát thủ hoàng kim.

Người nọ cũng bước ra từ JCC, và dù đã đi qua rất nhiều nơi, cậu ta vẫn sẽ quay lại hòn đảo đó, bằng cách này hay cách khác. Như thể bị nguyền rủa vậy.

“Anh cũng đã từng giết người.”

Shin nhớ đó là câu mở đầu của cậu ta vào lần đầu tiên hai người gặp gỡ trong phòng làm việc của anh, sau khi đã quan sát đủ kỹ từng thiết kế trong căn phòng sơn trắng đơn bạc. Anh đã nghe nói về cậu ta rất nhiều, từ lời của đồng nghiệp, hoặc các tù nhân khác trong trại giam. Trái với vẻ ngoài ung dung điềm tĩnh, cậu ta từng gây ra đủ thứ hỗn loạn tại nơi này, điều mà không nhiều người có đủ năng lực để thực hiện.

“Trông tôi thiếu thân thiện đến mức đó sao?” Shin nhớ mình đã mỉm cười hỏi vặn lại cậu ta. Đó là tác phong làm việc Shin nên có, nhưng dám chắc rằng đôi mắt anh lúc ấy chẳng mảy may chuyển động. Bởi vì cậu ta nói đúng.

“Vết chai trên khớp ngón tay anh quá rõ ràng. Là dấu hiệu của việc luyện tập dùng súng lâu ngày. Trên mu bàn tay và cổ tay có một vài vết sẹo hình dạng bất định, hẳn là vết thương tạo ra do va chạm với vật cùn. Một bác sĩ bình thường sẽ có nhiều vết tích của chiến đấu thế này ư? Sát đoàn mới sụp đổ vài tháng thôi, tàn dư của thời đại sát thủ đâu thể dọn sạch nhanh đến thế.” Cậu ta vẫn nói chuyện bằng tông giọng đều đều, khiến lời cáo buộc bỗng chốc cũng nhẹ nhàng như thể chỉ đang gọi một cốc latte ở quán cà phê đầu hẻm. “Ngài cựu sát thủ muốn gặp tôi để làm gì đây? Nói rằng anh là minh chứng cho việc Chính phủ vẫn chấp nhận người cũ của Sát đoàn ư?”

“Seba Natsuki.” Shin nhìn vào hồ sơ trên tay, đọc từng chữ thật chậm rãi, nụ cười nhàn nhạt trên môi vẫn chẳng thay đổi. “Tôi chỉ muốn nghe kể chuyện thôi. Về cách cậu đã giết, ừm, một trăm bảy mươi hai người.”

Natsuki ngả người ra phía sau một chút, đôi mắt chăm chút quan sát Shin từ trên xuống dưới, không buồn giấu diếm. Anh không biết cậu ta đang nghĩ gì—năng lực ngoại cảm gần như không có tác dụng với người này. Đầu óc của cậu ta như một bãi rác khổng lồ, với ngổn ngang những hình ảnh méo mó đan xen. Đôi khi Shin có thể bắt gặp một vài mảnh máu thịt vung vãi, những đôi mắt trợn trừng tuyệt vọng, những âm thanh yếu ớt nỉ non trong vùng không gian bất định ấy. Như thể thế giới của cậu ta chỉ còn là một hố đen mông lung trộn lẫn với linh hồn của những nạn nhân đã chết dưới tay mình, tăm tối, tanh tưởi, ồn ào.

“Ngài Asakura.” Cậu ta mở miệng, ánh mắt vẫn dán chặt trên thẻ tên anh đeo trước ngực. “Anh nghĩ sao về cái chết?”

Nét cười cứng ngắc trên mặt Shin cuối cùng cũng vỡ vụn. Trong số tất cả các kiểu bệnh nhân, anh ái ngại nhất là những tên quá sức bình tĩnh. Đặc biệt là những tên bình tĩnh tới mức tìm cách khai thác ngược lại Shin. Nhưng càng là những kẻ như vậy, Shin càng phải tỏ ra không hề gì. “Là hiện tượng sinh học khi các bộ phận trong cơ thể không thể tiếp tục đáp ứng điều kiện để kéo dài sự sống nữa. Là chấm hết, là biến mất.”

“Đừng tỏ ra yêu mến khoa học như vậy, thưa ngài cựu sát thủ.” Natsuki nhếch mép, không rõ là cười hay là nhạo báng. “Cứ nói anh thấy nó bình thường và nhạt nhẽo là được rồi. Tôi nói đúng chứ nhỉ?”

“Chúng ta hợp nhau đấy.” Cậu ta bổ sung sau một phút im lặng, chỉ khiến hàng lông mày của Shin càng nhích đến gần nhau hơn. “Nhưng tôi không thích chia sẻ ở nơi như thế này đâu. Hồi còn nhỏ, anh có được nghe mẹ kể chuyện cổ tích mỗi tối không?”

Mẹ, Shin không nhớ lần cuối cùng có người nhắc đến từ này với mình là lúc nào. Dường như là một khái niệm Shin chưa từng có trong đời. Và tất nhiên, cả những câu chuyện cổ tích chúc ngủ ngon cũng thế. Nghe như thể chúng đến từ một chiều không gian hoàn toàn khác vậy. Đó là cách Seba Natsuki kéo anh vào trò chơi hằng đêm của cậu ta.

Shin cá rằng trước khi ngồi tù, Natsuki từng rất được yêu thích bởi các cô gái và cả những chàng trai. Nếu không thì cậu ta không thể có những chuyển động tinh tế đến vậy. Cách cậu ta nhấn nhá trong khi nói chuyện, cách cậu ta điều khiển cơ mặt lười nhác của mình, cách cậu ta mơn trớn những ngón tay trên làn da anh, tất cả đều khiến anh hài lòng một cách kỳ lạ.

“Anh có một đời sống cá nhân không kém bất cứ tù nhân nào ở đây đâu, ngài bác sĩ ạ.” Natsuki bình phẩm giữa những tiếng thở dốc không đều đặn. Người đàn ông chỉnh tề trong chiếc blouse trắng bên ngoài áo sơ mi màu xanh nhạt ban sáng ấy vậy mà lại rơi vào vòng tay cậu quá mức chóng vánh. Nếu không phải là do ảo giác của Natsuki, thì người này dường như còn gấp gáp hơn cậu. Cách anh ta vói tay vào bên dưới lớp áo vải bố thô cứng của Natsuki trong lúc cái lưỡi nhịp nhàng phối hợp với cậu nơi khoang miệng chính là minh chứng.

Shin không nói gì, như là một cách ngầm thừa nhận. Anh biết mình chẳng tốt đẹp hơn ai. Nhà tù này từng là một cơ sở đào tạo các mầm non đầy triển vọng, từng là mái trường thân yêu đầy nắng của vô số học viên. Nhưng giờ đây, nó là pháo đài của một đám ô hợp bẩn thỉu, và không có lý do gì để Shin loại mình ra khỏi đó. Có thể quản lý, đàn áp, thăm khám cho đám sát thủ giết người như ngóe này, chỉ có thể là một đám sát thủ khác, ngoan ngoãn và có trật tự hơn một chút. Giết chóctình dụcchất kích thích là những cụm từ nhạt nhẽo nhất tại nơi này. Chẳng có gì khác biệt. Chẳng có gì đáng nhắc đến.

Phòng giam, ngay cả trong buổi đêm, vẫn quá mức ngột ngạt. Toàn thân Shin nóng như bốc lửa, mồ hôi nhỏ từng giọt lớn lên lớp áo quần lót dưới cơ thể. Phía dưới bị lấp kín bởi dương vật của một người đàn ông khác, bên trên bị chặn lại bởi những nụ hôn không rõ ràng. Đôi lúc anh có ảo giác mình hoàn toàn không thể thở được. Nhưng giữa chuyển động nhịp nhàng của Natsuki, Shin vẫn không khỏi thỏa mãn mỗi khi ngước đầu lên và trông thấy đôi mắt mơ màng bên trên gò má ửng đỏ của Natsuki. Anh âm thầm kích hoạt năng lực ngoại cảm, trí óc của cậu vẫn méo mó và đứt đoạn. Song, Shin có thể cảm nhận được trong vòng xoáy tăm tối hỗn độn kia, lẫn lộn một dục vọng điên cuồng như sóng vỗ. Chỉ những lúc thế này, anh mới có cảm giác cậu ta cũng là một người đang sống.

“Người đầu tiên tôi giết là cha mình.” Natsuki dựa lưng vào tường, đôi mắt khép hờ, nửa thân trên vẫn để trần, gương mặt gần như bị bóng tối nuốt trọn. Cậu đang kể chuyện, câu chuyện cổ tích chúc ngủ ngon mà cậu đã hứa với Shin. “Tôi không căm hận ông ấy. Gia đình tôi chỉ là một gia đình sát thủ bình thường, không có bạo hành, không có tổn thương khó nói nào. Chỉ đơn giản là câu chuyện về một người cha đặt quá nhiều kỳ vọng vào con trai mình và một cậu con trai cuối cùng cũng hoàn thành tâm nguyện của cha mà thôi.”

Shin cuộn mình trong đống quần áo lộn xộn, đôi chân trần vẫn gần như lộ ra bên ngoài hoàn toàn. Những ngón chân anh cử động, khẽ khàng cọ vào lòng bàn chân Natsuki, tỏ ý mình đang lắng nghe.

“Ông ấy là một người cha tốt. Order, hẳn anh phải biết về cái tên này. Ông ấy mong tôi hoặc em trai tôi có thể trở thành một thành viên của tổ chức đó. Thế nên thứ đầu tiên ông ấy dạy chúng tôi là bản năng giết người.”

“Chúng tôi học thứ đó rất nhanh. Chỉ cần loại bỏ sự đồng cảm, chúng ta đã sẵn sàng để giết chóc. Một cựu sát thủ như anh hẳn là hiểu điều này rất rõ. Bản năng cơ bản của một sinh vật là kéo dài sự sống, bất cứ điều gì phục vụ cho sinh tồn đều là kiến thức được quy ước sẵn trong tiềm thức. Giết chóc cũng không phải ngoại lệ, như hít thở vậy.”

“Sau đó là đến dao và súng. Cha tôi chỉ là một sát thủ hạng ba bình thường, chẳng nghĩ ra được thứ gì thú vị hơn cả. Chúng tôi cũng thuần thục việc sử dụng vũ khí rất nhanh.”

Phòng giam tĩnh mịch khiến giọng nói đều đều của Natsuki cũng bỗng dưng thu hút lạ thường. Shin hơi thèm một điếu thuốc, nhưng nơi này không có. Bốn phía cũng chỉ là tường gạch quét vôi, không một khe nứt, không một khung cửa sổ. Anh đưa tay vuốt ngược tóc mái lên để phân tán sự chú ý của chính mình.

“Có lẽ một nửa động vật ở ngọn núi sau nhà đều là nạn nhân của tôi và em trai. Tôi nhớ chúng tôi từng bắt gặp một con thỏ lông trắng, khá là sạch sẽ đáng yêu. Nó nhanh nhẹn lắm, vừa trông thấy chúng tôi là bỏ chạy ngay. Nhưng họng súng của tôi vẫn có thể tìm thấy nó. Nó vẫn rất đáng yêu khi màu lông trắng bị máu nhuộm đỏ. Tôi chẳng cảm thấy gì cả. Tôi chỉ biết rằng nó đã chết.”

“Thế nên khi cha tôi nằm giữa vũng máu, tôi thành thật nghĩ rằng mình đã hoàn thành tâm nguyện của ông ấy. Trở thành một sát thủ mạnh mẽ với bản năng giết người hàng đầu. Chắc ông ấy đã hạnh phúc lắm.”

“Câu chuyện hôm nay rất có hậu đúng không?”

Shin nhăn mặt, nhưng anh không bình phẩm gì. Đám tù nhân ở nơi này đều có nhiều điểm méo mó trong tâm lý và tư duy, anh đã chẳng còn lấy làm lạ nữa. Công việc của anh chỉ là lắng nghe, thu thập thông tin, đánh giá khả năng điều chỉnh và cố gắng để mình không bị chúng nhào nặn theo ý muốn.

Đêm đầu tiên lặng lẽ qua đi.

_

 

Thật ra Shin chẳng phải là bác sĩ gì cả. Anh chỉ là một người mặc áo blouse trắng, ngồi trong một văn phòng nho nhỏ mà Chính phủ sắp xếp cho mình trong nhà tù, làm công việc đánh giá tâm lý tù nhân. Anh tìm cách trò chuyện với họ, dùng năng lực ngoại cảm để thăm dò, báo cáo kết quả cho Chính phủ. Đôi khi, một vài người vui vẻ khi trò chuyện với anh. Một vài người nhờ những lời khuyên nhủ sáo rỗng của anh mà đổi thay. Chỉ một vài trong số rất nhiều người thôi. Và Shin không gọi đó là chữa trị.

Anh đã sống chung cuộc đời nhơ nhuốc với bọn họ, và tuyệt nhiên không xứng đáng với danh xưng sạch sẽ, mỹ miều, tựa như một đấng cứu thế thanh bạch kia. Năng lực ngoại cảm là giá trị duy nhất của anh với Chính phủ, là lý do để anh còn sống đến tận bây giờ. Shin vẫn luôn thích năng lực ấy như ngày đầu tiên.

Suốt mười mấy năm cuộc đời, kể từ cái ngày anh uống nhầm lọ thuốc trong phòng thí nghiệm của ông chú Asakura và trở thành một kẻ dị biệt, anh đã đọc được tâm trí của vô số người. Đầu óc của họ giống như những vũ trụ thu nhỏ, khác lạ, đủ dạng hình thù. Một vài cái rực rỡ vui tươi, một vài cái tăm tối âm u, một vài cái méo mó lệch lạc. Shin bắt đầu ghi nhớ hình dáng của những người xung quanh qua vũ trụ nội tâm thay vì gương mặt. Chúng thật thà hơn nhiều.

Vũ trụ của Seba Natsuki không hẳn là quá đặc biệt. Anh từng gặp không ít kẻ điên. Có những vũ trụ còn hỗn loạn và vụn nát hơn cả thế, như thể bỏ cả một tấm gương cỡ lớn vào chiếc cối xay công nghiệp. Vậy mà cậu ta đã khiến anh phải suy nghĩ rất nhiều. Tất nhiên không phải bởi vì họ đã có một đêm mây mưa tuyệt vời, hẳn rồi, Shin có khoảng một nghìn cách để cảm thấy tuyệt vời hơn thế. Chỉ là, tất cả mọi thứ về cậu ta đều thú vị.

Hồ sơ về cậu ta không dài. Với chỉ mười tám năm cuộc đời và một trăm bảy mươi hai nạn nhân, cậu ta còn kém xa rất nhiều kẻ được giam ở những tầng thấp hơn trong nhà tù. Shin đã xem qua toàn bộ hồ sơ của người này. Cậu ta gây án vào ngày đầu tiên cầm được tấm bằng sát thủ chính thức của Sát đoàn, rất sớm, năm mười bốn tuổi. Cậu ta vào học tại JCC còn sớm hơn thế, và nhanh chóng thu hút được sự chú ý của giảng viên vì năng lực xuất sắc của mình. Đó cũng là lý do Chính phủ vẫn còn giam cầm cậu ta tại nơi này thay vì tặng cậu ta một viên đạn vào giữa trán. Cậu ta là thiên tài chế tạo vũ khí được JCC công nhận, là tài nguyên tiềm năng để phát triển ngành công nghiệp quốc phòng cho Nhật Bản. Chỉ cần cậu ta dừng những trò phá hoại điên khùng lại, ngoan ngoãn tuân theo kỷ luật, dành toàn bộ phần đời còn lại trong xưởng sản xuất vũ khí của Bộ quốc phòng, một trăm bảy mươi hai mạng người kia sẽ được xem là tự động bốc hơi khỏi thế giới này.

Nhưng Natsuki chỉ cười hờ hững trước lời đề nghị đó. Cậu ta tình nguyện bước vào nhà tù mà tiền thân là ngôi trường yêu dấu của mình. Nơi đó đã được cải tạo rất nhiều, song, kết cấu cơ bản vẫn là JCC mà cậu đã thông thuộc từ lâu. Một tháng sau khi bị bắt giam, Natsuki vượt ngục lần đầu tiên. Chẳng ai hiểu cậu ta đã làm gì, nhưng sau lần đó, tất cả dụng cụ trong nhà ăn đều được đổi thành chất liệu nhựa. Họ không muốn Natsuki có được mảnh kim loại nào trong tay.

Song, chỉ hai tuần sau đó, cậu ta đã cho nổ tung hệ thống thông gió của nhà tù, và khi đã ngồi trong phòng hỏi cung đặc biệt, cậu ta vẫn chỉ nhếch mép cười, nói rằng chẳng có công cụ nào cả. Đây là địa bàn của tao—cậu ta tuyên bố. Hoặc là tuyên chiến. Nghe chẳng khác nào một đứa trẻ con không biết trời cao đất dày đang giả thần giả quỷ. Vậy mà đám cai ngục thực sự đưa mắt nhìn nhau đầy lo lắng, chỉ khiến nụ cười trên môi cậu ta càng thêm đậm.

Tất nhiên mỗi lần bị bắt lại, chờ đợi Natsuki luôn là những hình phạt thiếu đạo đức điển hình (hay Shin thường gọi là quê mùa) của nơi này. Nhưng cậu ta chẳng bao giờ biết sợ. Vết thương trên da chỉ cần lành lặn một chút, đám cai ngục đã chuẩn bị sẵn tư thế để đối phó với trò nghịch ngợm tiếp theo của cậu ta. Có thể là chiếu phim sex lên màn hình giám sát camera của đội quản ngục, làm hỏng hệ thống thoát nước trước khi trốn ra khỏi nhà tù giữa một cơn bão lớn, hoặc gây nhiễm điện toàn bộ thiết bị trong phòng hệ thống, hoặc bất cứ thứ gì.

Người như cậu ta, nếu thực sự muốn rời khỏi nơi này, có lẽ vẫn sẽ có cách. Nhà tù không thể giam cầm Natsuki, và biển cả cũng vậy. Dường như chỉ có chính cậu ta có thể nhốt mình tại nơi này, tình nguyện diễn những trò hề kịch tính cho đám khán giả ngớ ngẩn trung thành của mình. Đã rất lâu rồi Shin mới có cảm giác tò mò về một ai đó. Sẽ thật nực cười nếu cho rằng Natsuki đã bị đạo đức của chính mình ngáng chân. Cách cậu ta nói về giết chóc đủ để làm Shin hiểu, họ không giống nhau, nhưng lại đang san sẻ cùng một thế giới.

Cậu ta kể về cha mình khiến Shin không khỏi nhớ đến lần đầu tiên anh nghĩ đến việc giết người. Là một ý nghĩ, nhưng chỉ cách việc thực thi một lóng ngón tay.

Shin nhớ năm đó mình mới hơn mười một tuổi, hoặc mười hai, hoặc mười ba. Tóm lại là trước khi gặp được Sakamoto Tarou. Trong những năm tháng lưu lạc bên ngoài, anh từng có một người bạn. Khá thân, nhưng đến giờ thì Shin không còn nhớ được tên của người đó nữa. Cậu ta chia sẻ với Shin một nửa đồ ăn vặt của mình, và đôi khi cầm theo vài món đồ chơi mới đến gặp anh. Shin đoán cậu ta cũng tầm tuổi mình, nhưng cao hơn anh một chút, là con của một gia đình nào đó trong khu phố.

Khi ấy, Shin chưa hoàn toàn thành thục việc sử dụng năng lực ngoại cảm, anh chỉ có thể nhìn thấy suy nghĩ của người khác theo dạng đơn giản nhất. Người bạn ấy chỉ toàn suy nghĩ về bộ manga đang đọc dang dở, cơm trưa dở tệ, tiền tiêu vặt xin mẹ bao nhiêu cũng không đủ. Mấy thứ vớ vẩn của một đứa trẻ con có cha mẹ. Shin không để ý lắm. Anh chỉ đơn giản là hùa theo những lời rủ rê của cậu ta vì ít ra sẽ có gì đó để ăn. Nếu cứ ngơ ngẩn sống như vậy, Shin ngờ rằng sẽ có ngày mình quên mất việc phải tìm kiếm người cha đã bỏ rơi mình. Nhưng chỉ vậy thôi thì sao anh lại phải nhớ đến quãng thời gian đó chứ.

Tình bạn của họ kết thúc vào một ngày mùa hạ, khi Shin cầm một hòn đá to bằng nắm đấm, đập thẳng lên trán cậu ta. Bởi vì chưa qua đào tạo, hoặc là vì đói, Shin dùng lực không đủ mạnh. Một ít máu bắn lên chiếc áo ba lỗ màu trắng Shin mặc trên người, hòa cùng mồ hôi, loang thành những đóa hoa đỏ tươi to nhỏ không đều. Phần còn lại men theo sườn mặt cậu ta, trượt dần xuống cằm, nhỏ lên chiếc quần lửng vải jeans còn mới tinh.

Cậu ta đã dán mắt vào người Shin suốt cả ngày trời. Buổi trưa oi bức khiến chiếc áo mỏng của anh ướt sũng mồ hôi, dính chặt lên làn da hơi rám nắng. Shin của thời điểm ấy chẳng nghĩ ngợi gì, chỉ ngửa người ra sau, híp mắt cầm một chiếc lá to nhặt được bên đường phe phẩy trước mặt. Cho đến người bên cạnh nghiêng đầu đến thật gần, và Shin thậm chí đã trông thấy ảnh phản chiếu của mình trong tròng mắt mở to kia, anh mới chợt giật mình. Nụ hôn đầu tiên đến thật bất ngờ. Chưa từng có một ai dạy anh phải làm gì trong trường hợp thế này.

Shin thử nương theo chuyển động của người nọ, để mặc cậu ta tự do thăm dò trong khoang miệng mình, mồ hôi trên lưng rịn thành những giọt thật lớn. Bàn tay cậu ta bắt đầu vói vào trong áo anh, nóng kinh khủng, bị mồ hôi thấm ướt, trở nên nhớp nháp khó chịu. Và, đến khi bàn tay ấy dừng lại trên đũng quần Shin, cơn rùng mình chạy dọc theo đốt sống của anh. Có cảm giác gì đó thực sự rất lạ. Rất ngột ngạt. Rất buồn nôn. Nhưng khi Shin ngước mắt lên, đối diện anh là một gương mặt đỏ ửng thỏa mãn, chìm sâu trong thứ ham muốn Shin chưa từng biết tới. Cả trí óc cậu ta cũng chỉ còn lại suy nghĩ muốn đè anh xuống thảm cỏ, muốn liếm láp từng tấc da thịt mềm mại bóng nhẫy mồ hôi, muốn anh khóc lóc van nài dưới thân mình.

Còn Shin thì muốn giết người. Ý nghĩ đó chỉ lóe lên nửa giây trước khi anh hành động, để rồi khi tỉnh táo lại, anh trông thấy một hòn đá dính máu trong lòng bàn tay và một đôi mắt ngạc nhiên như không thể tin nổi. Nếu Shin có được nửa phần sức mạnh của bây giờ, anh cá rằng cậu ta đã chết.

Mùi vị của tình dục, mùi vị của máu, mùi vị của giết chóc. Tất cả chớm nở trong một buổi chiều rực nắng. Tất cả đều khiến dạ dày Shin co thắt và cổ họng thì tắc lại như mắc nghẹn một vật vô hình. Nhưng anh không tài nào quên được.

Mãi đến sau này, khi Sakamoto Tarou đồng ý đào tạo cho anh, và sau hơn nữa là khoảng thời gian phục vụ cho Sát đoàn, Shin vẫn chưa bao giờ ngưng nghĩ về những thứ đó. Chúng vẫn kinh tởm như ngày đầu tiên, nhưng đã trở thành một phần trong cuộc sống mà Shin không thể tách rời. Anh hòa mình vào thế giới kinh tởm đó, để mặc chính mình trở nên nhơ nhuốc, bởi vì chỉ có ở nơi này, sự tồn tại của anh mới có giá trị.

Lời Natsuki nói về bản năng sinh tồn là đúng. Con người luôn hành động để hướng về sự sống, bất chấp bên trong đã mục ruỗng tới nhường nào. Khi Shin đồng ý thỏa hiệp và trở thành một nhân viên dưới bộ máy Chính phủ, anh chỉ đơn giản là tìm một cách dễ thở nhất để tiếp tục sống, và thậm chí không cần rời khỏi cái ao tù quen thuộc. Natsuki có thể lựa chọn như anh, nếu cậu ta là một kẻ sống theo bản năng. Thậm chí, giá trị của cậu ta không chỉ tồn tại ở nơi này. Cậu ra có thể rực rỡ ở bất kỳ nơi nào cậu ta đi qua với bộ óc thiên tài đó.

Nhưng rốt cuộc thì thiên tài chỉ lựa chọn uể oải đẩy cửa văn phòng Shin sau khi đã dạo hết một vòng tầng B1 của nhà tù.

“Cậu lại vượt ngục đấy à.” Shin ngạc nhiên hỏi. Đã quá giờ tan tầm hai mươi phút (giờ tan tầm áp dụng duy nhất cho một mình Shin ở cái chốn khỉ gió này), anh không nghĩ sẽ có ai đó dắt bệnh nhân đến gặp anh lúc này, đặc biệt là khi bệnh nhân còn đang treo một nụ cười thiếu đánh trên mặt.

Lại.” Natsuki lặp lại. “Anh biết nhiều về tôi phết đấy, ngài bác sĩ.”

“Kiến thức cơ bản thôi. Ai cũng biết về cậu mà, ít nhất là trong phạm vi hòn đảo này.” Shin thành thật đáp, nghe như một lời ngợi khen từ tận đáy lòng vậy.

Natsuki tự nhiên kéo ghế ngồi xuống trước mặt Shin.

“Tạm thời thì tôi không định vượt ngục nữa đâu. Lần trước họ đã trói tôi trên ghế, chích điện liên tục trong nửa tiếng đồng hồ, sau đó kẹp từng khớp ngón tay đến khi thịt gần như nát ra.” Cậu ta đưa bàn tay phải lên, lắc lắc trước mặt Shin. Một vài vết sẹo vẫn còn đó, nhưng biểu cảm ung dung trên gương mặt của nạn nhân khiến Shin nổi da gà. Anh không tài nào đồng cảm được.

“Cậu không sợ mà, đúng chứ? Tôi thậm chí còn nghi ngờ liệu có phải cậu thích được đối đãi như không có nhân quyền hay không nữa.” Shin liếc mắt đi nơi khác. Đôi khi anh ghét cách mình vòng vo. Nhân quyền là gì chứ? Nếu nó thực sự tồn tại trên cõi đời này, họ đã chẳng rơi vào tình cảnh ngày hôm nay. Chỉ là nó đột nhiên đến trong đầu Shin, và anh không thể kìm chế đầu lưỡi của mình được.

Quả nhiên, Natsuki khá hứng thú với cách nói này. “Anh vừa nhắc đến nhân quyền kìa. Tôi không biết anh có thứ đó hay không, nhưng tôi thì chưa bao giờ có. Nhưng tôi không thích, và cũng không ghét việc đó, nếu như anh thực lòng muốn hỏi.”

“Còn về việc tra tấn trong nhà tù này—” Cậu ta chợt ngừng lại, nhoài người đến gần và đặt hai ngón tay lên cằm Shin, buộc anh phải nhìn thẳng vào mình. “Chỉ là trò trẻ con thôi. Còn kém xa những gì tôi làm vào lần thứ hai giết người. Tôi chỉ không muốn rơi vào hoàn cảnh đó, vì bây giờ đã có anh ở đây rồi.”

Những câu chuyện cổ tích, có lẽ cậu ta đang ám chỉ nó. Sẽ thật khó khăn nếu đột nhiên cậu ta chỉ có thể nằm thừ ra như một đống thịt nhão, bỏ lại vị bác sĩ mơn mởn đang đợi chờ câu chuyện tiếp theo.

“Tôi đến để thông báo rằng họ đã sửa lại camera trong phòng giam của tôi. Và tôi không có đủ điều kiện để lại phá hỏng nó vào hôm nay.” Lối trần thuật tự nhiên thân thuộc này khiến Shin có ảo tưởng cậu ta đang không hề bị giam giữ ở đây, mà chỉ là một nhân viên kỹ thuật nắm rõ công việc trên dưới nhà tù này trong lòng bàn tay.

“Nên cậu định quỵt tôi sao?” Shin hùa theo trò chơi ngớ ngẩn của người nọ, khá chắc chắn cậu ta đã có kế hoạch dự phòng.

“Không. Hôm nay tôi sẽ kể chuyện ở đây nhé.” Natsuki kéo ghế đứng dậy, dường như hoàn toàn quên mất rằng hôm qua, chính cậu ta đã chê bai nơi này ra sao. “Camera trong văn phòng anh thì lại quá đơn giản.”

Tác phong ngạo mạn trong tình huống nực cười này khiến Shin suýt xoa. Nếu không vướng vào vòng lao lý, cậu ta hoàn toàn có thể cưới bất kỳ ai mà cậu ta muốn. Người này hoàn hảo từ đầu đến chân, kể cả cách cậu ta cư xử như một thằng đốn mạt. Thậm chí Shin đã nghĩ, giả sử một giây sau Natsuki quay đầu lại và bảo Shin chọn một bộ JAV yêu thích để phát sóng trực tiếp qua tín hiệu của chiếc camera này, hẳn anh cũng sẽ nghe theo không chút lăn tăn.

Cậu ta không làm thế. Vì chẳng có bộ phim người lớn nào hấp dẫn hơn những gì đang thực sự diễn ra ở đây cả.

Ánh nắng chưa tắt hẳn của buổi chiều tà hắt qua cửa sổ thông gió trong văn phòng Shin, nhuộm đỏ căn phòng nửa sáng nửa tối. Anh lại rơi vào cùng một vòng tay lần thứ hai. Và Shin nghĩ mình đang dần quen với điều này. Một thói quen có thể sẽ giết chết anh ở tương lai gần.

_

 

“Vậy, anh đã viết gì trong bệnh án của tôi thế?”

Chàng trai với mái tóc đen hơi rối dính bết mồ hôi sau cơn cực khoái đột ngột lên tiếng.

Shin mơ màng mở mắt, hơi nước khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, hình hài người nọ trước mắt anh lay động như một bóng ma xiêu vẹo. Bãi rác trong đầu Natsuki lại bắt đầu phát ra những tín hiệu lộn xộn, và Shin không nhận biết được đâu là nguồn cơn của câu hỏi này. Bệnh án ư? Hình như có một thứ như vậy, nhưng anh gọi nó với cái tên hoàn toàn khác—báo cáo.

Đã qua hơn một tháng kể từ ngày đầu tiên họ gặp nhau. Trong khoảng thời gian này, có hai lần Shin phải nộp báo cáo cho Chính phủ. Toàn bộ nhà tù này đều là bệnh nhân của anh, theo cách nói mà một vài người trong số họ tự mường tượng ra, hoặc bị huyễn hoặc bởi một vài nhân viên quản ngục. Nhưng cũng rất ít khi có ai nhận mình là bệnh nhân. Họ thậm chí không gọi Shin là bác sĩ, mà là thằng chết bầm.

Kể từ sau khi Sát đoàn bị xóa sổ bởi Chính phủ và Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế, tất cả các nhà tù đều chật cứng, thậm chí họ đã phải cải tạo một vài trường học thành nhà tù để có thể giam giữ hết những kẻ đang chờ đến phiên xét xử. Để giải quyết vấn đề cung không đủ cầu này, Bộ luật Hình sự đã được thay đổi một lần, và sau cùng thì đến phiên các lò hỏa thiêu quá tải. Tóm lại, họ đơn giản là giải quyết vấn đề bằng cách xử tử tất cả những tên sát thủ không còn giá trị (và đe dọa an ninh trật tự, theo cách mà truyền thông đã ra rả suốt thời gian qua). Vậy nên, để được giam giữ ở nơi này bất chấp các nguy cơ tiềm tàng, tất cả tù nhân đều có một điểm đặc biệt nào đó mà Chính phủ còn cần tới. Giờ thì cũng đã ít hẳn đi rồi, sau vài tháng Shin công tác tại đây. Những tên cứng đầu và điên rồ nhất, những tên mà họ biết là không tài nào sửa được, như một loại máy móc đã nát bấy tới mức phải thanh lý cái vỏ rỗng cho một công ty thu mua phế liệu. Và báo cáo của Shin chính là một cơ sở quan trọng để phán đoán khả năng thỏa hiệp của một tù nhân. Nói cách khác, Shin đang cầm một quyển sổ sinh tử vô hình trong tay, bất cứ một nét bút nào hạ xuống cũng có thể kéo một người ra trước họng súng pháp trường.

Shin đang theo dõi đồng thời năm người trong nhà ngục. Đây không phải con số nhiều, bởi không phải ai cũng được anh dành nhiều thời gian như Natsuki. Dạo gần đây thì báo cáo chính là hai từ khiến cơn đau đầu ập đến lập tức mỗi khi Shin nghĩ tới. Anh vẫn luôn hoàn thành nó với những con số vô hồn và giọng văn gãy gọn, như thể chỉ đang nói về những vật chết không có tri giác, như thể sống và chết của những sát thủ kia chẳng liên quan gì tới anh. Thế nhưng gần đây thì Shin liên tục bị làm phiền bởi nhân viên tiếp nhận báo cáo của Chính phủ.

“Cậu gửi tôi mớ giấy vụn này và gọi đó là báo cáo ư? Đầu cậu va vào đâu à?” Anh ta gọi cho Shin suốt, và đây là lời thoại được nói nhiều nhất.

Anh có làm gì đâu. Anh thực sự không làm gì. Điền đầy đủ các trị số về chiều cao, cân nặng, huyết áp, các chỉ số xét nghiệm máu và nước tiểu, sau đó thì là một khoảng giấy bỏ trống thật dài.

“Tôi cần nhiều thời gian hơn.” Shin đã biện bạch như vậy.

“Cậu vốn không vô dụng như vậy mà, cậu Asakura. Lần tiếp theo bắt buộc phải đính kèm đầy đủ thông tin, của tất cả các đối tượng đang theo dõi, cậu hiểu chứ?” Anh ta mất kiên nhẫn quát lên rồi dập máy trong bực tức. Tất nhiên chỉ từng này thôi thì họ vẫn sẽ tạm thời nhắm mắt bỏ qua cho Shin. Anh biết vậy, chẳng thể tìm đâu ra một nhà ngoại cảm thứ hai đồng ý làm công việc văn phòng tại một pháo đài bê tông cốt thép giữa biển khơi, trong vòng vây của một đám sát thủ hỗn tạp.

Nhưng lần tiếp theo thì anh không chắc.

“Tôi chẳng viết gì cả.” Ship chậm chạp xoay đầu, đối mắt với Natsuki.

Cậu ta mỉm cười, khóe miệng chỉ kéo lên một chút, sao cho cơ mặt chỉ cần xê dịch ít nhất có thể mà người ta vẫn nhận ra đó là một nụ cười. “Anh có thói quen nhìn vào mắt người khác khi nói dối sao?”

Shin bĩu môi. Anh nói sự thật, nhưng cậu ta có căn cứ để ngờ vực. Nhà tù đã tuyên bố rằng cậu ta đang chịu ảnh hưởng của việc bị thao túng tâm lý trong thời gian dài, hệ quả của việc sinh ra và lớn lên trong một gia đình sát thủ và quen với giết chóc từ khi còn là trẻ vị thành niên. Sẽ ổn thôi, bác sĩ Asakura sẽ chữa cho cậu, và cậu sẽ có cơ hội làm lại cuộc đời—hẳn là họ đã nói gì đó đại loại thế. Nhưng chắc chắn cậu ta đã nhận ra, suốt thời gian qua Shin chẳng làm gì giống như việc một bác sĩ tâm lý (hoặc tâm thần) sẽ làm cả. Anh chỉ đơn giản là lắng nghe cậu kể về những phi vụ giết người, bằng cái miệng vừa mới nhiệt tình liếm mút dương vật của mình. Anh là một công cụ của Chính phủ, để làm một việc gì đó chống lại đám tù nhân cứng đầu. Đến trẻ con ba tuổi cũng có thể nghĩ đến vậy. Nhưng Shin tin là cậu ta không thực sự biết Shin cách thức của Shin. Dù sao thì năng lực đọc suy nghĩ của anh cũng quá phi logic trong thời buổi hiện đại bấy giờ.

“Vậy cậu không định kể ư?” Mắt Shin lim dim, anh với tay lấy gói thuốc và cái bật lửa để trên chiếc bàn cách đó không xa, cử động khiến chiếc chăn mỏng tụt xuống một khoảng, để lộ những vết bầm đậm nhạt không đều trên cổ tay. Natsuki thường không biết tiết chế trong lúc làm tình. Nhưng cũng khó trách, đôi tay của cậu ta quen với bạo hành và giết chóc hơn là âu yếm. Huống hồ Shin cũng không mong mình được âu yếm. Tốt nhất đừng để anh phải nhớ gì cả.

Họ đang nằm trong phòng riêng của Shin, nằm trên tầng L1 của nhà tù. Natsuki đã phải đi bằng đường ống thông gió để đến được đây, thật sự buồn cười, nhưng cậu ta lại cực kỳ cố chấp. Tất cả mọi người đều biết Natsuki sẽ không vượt ngục, hoặc sẽ cố tình để mình bị bắt lại sau khi đào ngục, thế nên họ cũng chẳng quá cố gắng trong việc quản lý một tên rắc rối thế này.

Căn phòng được bài trí sơ sài, kém xa phòng ký túc túc xá có đủ thứ đồ nội thất và một cái bàn riêng chuyên để linh kiện điện tử của Natsuki hồi cậu còn đi học ở JCC, nhưng trông Shin có vẻ thả lỏng hơn những lần cậu gặp anh trước đây.

“Chỗ này hồi xưa là dãy ký túc xá của JCC đấy.” Natsuki lẩm nhẩm trong khi nhìn về phía cửa sổ đang kéo rèm chặt bưng.

“Hẳn cậu yêu nơi đó lắm nhỉ? Hoặc một thứ cảm xúc nào đó tương tự vậy.” Shin thở ra, khói thuốc vấn vít trên môi và đầu ngón tay anh. Thi thoảng Natsuki sẽ nói về JCC giữa cuộc trò chuyện giữa hai người. Thường không có nội dung gì cụ thể cả, chỉ là vô thức so sánh tất cả mọi thứ với nơi đó mà thôi.

“Tôi không rõ nữa. Tôi chỉ nghĩ mình thuộc về nơi đó và không có cách nào để rời khỏi. Ngay cả khi người ta đã xây một nấm mồ khổng lồ cho nó—” Cậu ta ám chỉ, cách nói này khiến Shin chợt muốn cười. “Thì tôi vẫn nghĩ mình phải được chôn ở đây.”

Shin đã đọc rất kỹ hồ sơ về Natsuki. Suốt thời gian đi học, cậu ta đến đất liền để làm thêm rất nhiều lần. Cậu ta biết về thế giới ngoài kia, và có lẽ đã đặt chân qua hàng trăm địa điểm khác nhau. Vậy mà lại bị hòn đảo này cầm tù chỉ vì chẳng biết phải đi đâu. Nhưng Shin đoán là anh có thể hiểu được một chút. Cậu ta tự tay giết chết cha mình, người mẹ và em trai nhận án tử hình như kết cục của bao nhiêu gia đình sát thủ khác, nghề nghiệp đã nuôi sống mình bao nhiêu năm qua đột nhiên trở thành con dao kề bên cổ. Nếu đổi lại là Shin, anh cũng chẳng biết nên đi đâu.

Chính phủ có lẽ là đã lên kế hoạch lật đổ Sát đoàn từ rất lâu rồi. Shin đoán là từ hai năm trước, khi nhiệm kỳ Thủ tướng mới bắt đầu và ông ta không thể nào chấp nhận việc tồn tại một tổ chức thiếu văn minh, trình độ văn hóa trung bình thấp và chỉ giỏi mỗi việc đánh giết hoạt động công khai bên ngoài vòng pháp luật. Sát đoàn sụp đổ, Shin không biết điều đó có tốt hay không. Nhưng chắc chắn nó đã kéo theo cả một ngành công nghiệp sát thủ, một thời đại trong lịch sử, và thế giới của rất nhiều cá nhân đã sống quá lâu trong đó. Như Natsuki, như Shin. Ngay cả những kẻ giết người không ghê tay cũng có một khoảng trời thân thuộc chứa đựng vài thứ mà họ trân trọng. Song, ai sẽ quan tâm đến điều đó chứ?

Họ bị thời đại của mình ruồng bỏ, Shin nghĩ vậy. Thật bất công, họ còn chẳng được lựa chọn mình sẽ sinh ra ở đâu. Nhưng anh không định phàn nàn. Bất công là một trong những nguyên tắc quan trọng để vận hành thế giới này.

“Tôi dám cá rằng cậu sẽ được chôn ở đây thôi.” Nếu tôi viết báo cáo một cách chính xác vào lần tiếp theo, anh lặng lẽ bổ sung trong đầu. “Giờ thì kể đi, người thứ ba mươi tư mà cậu đã giết.”

“Ồ, anh vẫn chưa chán phải nghe những chi tiết được lặp đi lặp lại quá nhiều lần đó sao?” Natsuki hỏi, nhưng chẳng đợi Shin trả lời.

“Đó vẫn là một lần đi làm thêm của tôi ở Tokyo mà thôi. Lúc đó, tôi vừa mới hoàn thành bộ quần áo tàng hình và muốn được thử nó ngay lập tức…”

Shin bắt đầu thấy buồn ngủ. Anh nghĩ mình đã nắm đủ rõ về Natsuki để chẳng cần phải chú tâm vào những câu chuyện này nữa. Đầu óc anh toàn là hình ảnh Natsuki rên rỉ sung sướng khi Shin cố ý co thắt bên dưới, thít chặt dương vật cậu ta bằng cái miệng nhỏ tham lam của mình. Trong trí nhớ của Shin, vẻ mặt mất khống chế trước dục vọng của đàn ông thật nhàm chán, như những con thú hoang đang điên cuồng vùng vằng muốn thoát khỏi dây xích quấn quanh cổ và lao vào cắn xé con mồi trước mắt. Song, có lẽ vì gương mặt xinh đẹp của Natsuki bị cậu ta cố định bằng vẻ dửng dưng quá lâu, Shin thực sự hài lòng trước dáng vẻ mất kiểm soát ấy. Bất chấp lực trên tay Natsuki sẽ tăng dần và để lại những dấu ngón tay hằn sâu trên da thịt mình, Shin vẫn sẵn lòng làm mọi thứ để cậu ta phát điên lên.

“Cô gái đó chuyên dùng độc dược, thế nên hành động không quá nhanh nhẹn. Giết cô ta là nhiệm vụ đơn giản nhất mà tôi từng nhận—” Natsuki khựng lại khi nhận ra Shin vừa luồn mình dưới chăn, và ngóc đầu lên giữa hai chân cậu.

“Kể tiếp đi.” Shin đề nghị, những ngón tay đầy vết chai nâng dương vật của đối phương lên, và cái lưỡi tinh nghịch bắt đầu đảo những vòng tròn bất quy tắc trên phần da bìu.

Natsuki túm nhẹ mớ tóc vàng hoe sau đầu anh, giọng khàn đi rõ rệt. “Thế nên khi cô ta đi ngang một công trường bỏ hoang lúc đêm muộn, tôi đã bắt đầu hành động. Chỉ cần một con dao găm là đủ. Bộ đồ tàng hình—”

Shin thỏa mãn mỉm cười khi Natsuki hít vào một hơi thật dài. Dù sao anh cũng là người lớn tuổi hơn ở đây. Shin biết những trải nghiệm mình mang đến cho Natsuki tuyệt vời hơn đa phần những đối tượng mà cậu ta đã ăn nằm cùng trước đó. Thật là một tay sát thủ may mắn, vừa kịp gặp anh trước khi được chôn thây ở nơi cậu ta hằng ao ước.

Theo ý chí chủ quan của mình, Shin chưa muốn Natsuki phải chết. Cậu ta tới, mua vui cho anh, kể chuyện cho anh, chẳng khác nào cách nàng Sheherazade níu kéo ngày chết trước vua Shahriyar vậy. Nhưng anh không phải một vị vua thực thụ, nắm quyền định đoạt sinh sát trong tay. Shin chỉ đành điều chỉnh cách viết báo cáo, lươn lẹo giả lả trước đám tay chân của Chính phủ, sao cho ngày ra pháp trường của Natsuki đến muộn hơn một chút. Anh mong mình được nghe đủ một trăm bảy mươi hai câu chuyện của người này.

Shin không rõ nữa. Có lẽ bởi vì nếu Natsuki chết đi, những kẻ bị thời đại của chính mình ghẻ lạnh sẽ giảm đi, và đơn côi trong ngực Shin sẽ lại bành trướng rộng hơn.

Không rõ là Natsuki đột ngột dừng việc kể chuyện, hay Shin đã quá mải mê với dương vật nóng hổi trong miệng mình nên bỏ lỡ toàn bộ phần phía sau, anh chỉ biết là Natsuki chợt im bặt. Cậu kéo đầu anh lên cao hơn một chút, và đôi môi thật tự nhiên quấn lấy đầu lưỡi nhầy nhụa nước bọt lẫn trong chất dịch tiền xuất tinh. Mùi thuốc lá vẫn còn sót lại, quyện lẫn với mùi tanh nhàn nhạt tạo thành hương vị hỗn hợp kỳ dị, nhưng chẳng một ai quan tâm.

Shin cứ đắn đo mãi, rằng điều mình luyến tiếc nhất sau khi Natsuki chết đi là gương mặt bị dục vọng chi phối, hay những nụ hôn nồng nàn như thể đã dùng tất cả tim gan để âu yếm anh. Phải đến ngày thứ một trăm bảy mươi mốt sau khi quen biết, Shin mới thú nhận với lòng mình rằng anh thích những thứ đó, một cách vô cớ, thiếu logic tương tự với đa phần những điều đã xảy ra trong cuộc đời anh.

Nỗi lưu luyến đó, hình như Shin chỉ từng biết đến một lần duy nhất, vào cái ngày Sakamoto Tarou rời đi và không bao giờ trở lại. Shin đã không gặp anh suốt từ đó đến nay, năm hoặc sáu năm gì đó, và anh cũng chẳng có ý định tìm đến người nọ. Shin ngưỡng mộ anh ta đến khờ dại, đến mức mà cục diện đã trở nên đổ nát như bây giờ, anh vẫn còn tin một cựu sát thủ huyền thoại như Sakamoto có thể tìm ra đường sống trong vòng vây của Chính phủ. Giữa những ngày uể oải nhàm chán, thi thoảng Shin sẽ nhớ đến Sakamoto với một phức cảm mà anh không thể gọi tên, nhưng chắc chắn không phải là buồn đau. Ít ra thì Sakamoto vẫn còn sống cho đến lần cuối cùng hai người gặp mặt.

Nhưng Natsuki thì không như vậy. Cái chết gần như chắc chắn sẽ đến với cậu ta. Shin sẽ buồn ư? Thứ cảm xúc lạ lẫm đó, Shin cũng tò mò rằng liệu có thực sự tồn tại trên người mình hay không.

Anh đem thắc mắc đó đến gặp Natsuki, và cậu ta chỉ cười xòa. Gần nửa năm là khoảng thời gian quá dài mà Shin đã tìm mọi cách để níu kéo. Natsuki không có đến một nghìn lẻ một đêm như Sheherazade, dẫu vậy, một ngày trước khi xử bắn, trông cậu ta có sức sống hơn tất cả những lần Shin gặp cậu trước đó.

“Có lẽ anh sẽ buồn, hoặc là không. Nhưng dù ra sao thì những cảm xúc đó đều không phải là thật. Rồi sẽ đến một ngày anh nhận ra, mọi cảm xúc mình từng cảm nhận được đều là một lời nói dối. Anh sẽ quên hết, từ những gương mặt, đến những cái tên, và đến cả sung sướng hay buồn đau.” Natsuki thật vui vẻ khi nói những điều này.

Shin không chắc mình hiểu hết cậu ta muốn nói gì, anh bận mải mê nhìn gương mặt lẽ ra phải âm u, bỗng chốc lại sáng bừng lên chỉ bằng một nụ cười. Có lẽ danh sách những điều Shin có thể lưu luyến sẽ nhiều thêm một mục.

“Cậu định chết bây giờ thật sao?” Cuối cùng thì anh cũng hỏi ra điều mình thắc mắc nhất.

Đáp lại anh chỉ là một cái ngáp thật dài.

“Shin à.” Natsuki đã ngừng việc gọi Shin bằng họ, hoặc là ngài bác sĩ, từ rất lâu rồi. “Tất cả con người sống trên cõi đời này đều là một thân tre. Nước chảy qua đó róc rách, chẳng đọng lại gì. Trong thân tre rỗng tuếch, và dù anh nhồi nhét vào đó bao nhiêu thứ—kiến thức, kinh nghiệm, kỷ niệm, cảm xúc; tất cả đều sẽ trôi tuột đi, tan thành mây khói. Chết chỉ là cách chúng tiếp đất nhanh hơn mà thôi. Tôi không lựa chọn nó, những người tôi đã giết cũng không lựa chọn nó. Nó chỉ đơn giản là cất những bước nhẹ nhàng đến bên chúng ta.”

Thật là vậy ư?

Shin chẳng hiểu nữa. Một kẻ giết người máu lạnh nên nói ra những câu thế này sao?

Thời đại này sinh ra thật nhiều kẻ kỳ lạ.

Đó đã là câu cuối cùng Natsuki nói với anh. Shin không đến gặp Natsuki vào ngày hành hình, bỏ qua câu chuyện thứ một trăm bảy mươi hai, bỏ qua sự thật rằng cậu ta sẽ ra đi. Mọi thứ xảy ra sau lưng anh, trong lặng lẽ, giống như tất cả những bệnh nhân anh từng ký tên vào giấy xác nhận bản án vậy.

Mãi về sau này, đôi khi Natsuki vẫn đến gặp Shin, trong lúc anh vừa phập phù điếu thuốc vừa cho tay vào trong quần. Nhưng điều đó không diễn ra được lâu. Anh không chắc mình còn nhớ tới cậu ta bao lâu sau cái ngày ấy. Suy cho cùng thì cũng chỉ là một bệnh nhân anh từng gặp trong đời, một kẻ ngẫu nhiên cùng trầm luân trong cái hố sâu Shin đang sống mà thôi.

Tất cả mọi người đều là một thân tre. Shin đột nhiên nhớ đến câu nói đó vào một ngày thật bình thường, trong lúc chăm chú xem bộ AV với tình tiết cũ rích. Thình lình như cái cách người đó đến và đi.

 

Shin là một thân tre. Anh công nhận điều đó. Càng sống, ký ức của anh về Natsuki càng mờ nhạt.

Và cũng nhờ thế, anh quên mất mình đã thực sự đau đớn nhường nào. May thật.

./.