Work Text:
Tôi vẫn nhớ rất rõ cái hôm tôi nhìn thấy anh ấy.
Tôi vốn không tin vào định mệnh hay duyên phận, đấy là cho đến chiều hôm ấy. Cái buổi chiều định mệnh mà tôi nhìn thấy anh ấy.
Hôm ấy, trời mưa tầm tã, những hạt mưa nặng trĩu dội xuống mái hiên gần trạm xe buýt, lúc đó hầu như học sinh đều đã về hết, xung quanh cũng chẳng có mấy ai, đó cũng là lúc tôi bắt gặp anh.
Anaxa.
Một giáo viên cấp ba trẻ tuổi.
Anh đứng dưới mái hiên, tay ôm cặp xách, người ướt sũng, có lẽ là do đội mưa chạy ra tới đây để đón xe buýt về nhà.
Chiếc áo sơ mi trắng chỉnh tề bị thấm nước, lộ ra phần da trắng trẻo bên dưới.
Mái tóc bạc hà dài được cột gọn gàng, vắt sang một bên vai, phần mái ôm trọn khuôn mặt gầy gò. Một cái gọng kính đang ở ngay ngắn trên sống mũi anh, ngay phía trước đôi mắt sắc lạnh nhưng lại có sức hút kì lạ.
Đôi mắt hồng ngọc sắc bén nhìn lướt qua trông như có màu đỏ thẫm như máu khô dưới đáy ly thuỷ tinh.
Đôi mắt ấy, từ khi lướt trúng tôi khi tôi đang đứng ở cách đó không xa, tôi có thể cảm nhận được từ lúc bấy giờ, tôi đã không thể nhìn được thứ gì ngoài đôi mắt hút hồn ấy.
Chiếc xe buýt từ từ hiện ra dưới cơn mưa mịt mờ, tôi chỉ nhớ tới lúc anh đã bước lên xe rồi, cho tới lúc xe đã bắt đầu lăn bánh, tôi vẫn còn nín thở.
Chỉ cho tới khi tiếng rít báo hiệu cửa xe buýt hoàn toàn khép lại và xe đã đi được quãng đường khá xa, tâm hồn tôi mới được đưa trở về thực tại.
Hình như tôi phải lòng anh ấy mất rồi.
Kể từ ngày hôm ấy, tôi bắt đầu theo dõi anh, dù tôi biết nó không được đúng đắn cho lắm, nhưng đâu có gì sai khi một người muốn tìm hiểu về đối tượng bản thân đang có hứng thú nhỉ?
Tôi nghe ngóng được rằng Anaxa không chỉ đơn giản là một giáo viên cấp ba bình thường.
Anh dạy môn ngữ văn, tốt nghiệp cấp thạc sĩ loại danh giá, hiện tại còn đang học lên cả cấp bậc tiến sĩ, đủ để thấy con người như anh tài giỏi đến nhường nào.
Một điều nữa, anh vẫn còn độc thân, có lẽ tôi sẽ có cơ hội nhưng mà…tôi cũng không chắc chắn nữa.
Tôi lặng lẽ theo dõi anh mỗi ngày.
Một gã đàn ông lúc nào cũng trùm mình trong chiếc hoodie khổ lớn màu đen chẳng mấy nổi bật lại suốt ngày lang thang khắp phố phường thì chẳng khác gì mấy tên côn đồ hay vô gia cư chẳng đáng để được quan tâm.
Ngoại trừ đôi mắt xanh u ám hơi khác người và mái tóc trắng với hai chỏm tóc chết tiệt thì trông tôi cũng chẳng đặc biệt lắm, chẳng khác nào một cái bóng mờ cuối hành lang.
Sau vài ngày theo dõi thì tôi học được lịch trình của Anaxa.
Anh đến trường vào đúng 7 giờ sáng mỗi ngày, anh ra về lúc 9 giờ 35 phút vào thứ năm và thứ sáu còn những ngày khác thì đúng 11 giờ rưỡi là anh tan làm, anh chỉ có tiết vào buổi sáng, đôi khi phải lên trường họp vào buổi chiều.
Có lẽ đó là lý do vì sao tôi bắt gặp anh đón xe buýt vào chiều hôm nọ.
Sau giờ họp buổi chiều thì anh thường ghé ở một quán nhỏ góc phố để ăn tối, đôi khi là ghé qua tiệm sách.
Tôi đi theo sau anh, chỉ các có vài bước, đôi khi chỉ cần đứng ở bên kia đường, chỉ cần thấy anh cúi đầu đọc một cuốn tiểu thuyết, hay cắn nhẹ vào ống hút khi uống cà phê, tôi cũng thấy ngực mình như muốn bùng cháy, tim đập loạn xạ.
Cơ hội chỉ đến vào một lần.
khi tôi giả vờ đi theo anh vào trong tiệm sách và “tình cờ” làm rơi cuốn sách đúng lúc anh đang chọn đồ ở giá bên cạnh.
—”Xin lỗi, tôi làm phiền thầy rồi.” Tôi run rẩy mở lời, cố nén giọng lại cho nghe bình thường hết mức có thể.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn tôi. Đôi mắt hồng ngọc ấy xoáy vào tim tôi. Anh mỉm cười lịch sự, gật đầu.
—”Không sao đâu. Em cũng thích đọc sách à?”
—”Vâng, anh hay đến đây ạ?”
—”Ừm”
Tôi bối rối, cố tìm thêm chủ đề để nói nhưng lúc ấy trong đầu rỗng tuếch, chỉ có hình ảnh đôi môi hồng căng mọng của anh đang mỉm cười về phía tôi.
Thấy tôi bối rối, anh cũng tỏ vẻ thích thú.
Từ giờ phút ấy, chúng tôi bắt đầu trò chuyện nhiều hơn.
Ban đầu chỉ là những câu chào hỏi xã giao bình thường mỗi khi tôi “vô tình” gặp anh ở tiệm sách, đôi khi là về văn chương, về công việc giảng dạy của anh ở trường.
Những câu hỏi như là “Ngày hôm nay của anh như thế nào?” rồi “Anh có biết tác giả abcdxyz này này hay không?” và anh sẽ luôn trả lời một cách từ tốn, lịch sự, đôi phần dịu dàng, một điều tôi cảm thấy khá là bất ngờ so với vẻ ngoài trông khá là bất cần đời và xa cách của anh.
Dần dần, tôi tìm đủ mọi cách để có thể gặp được anh: “vô tình” ngồi gần nhau trong quán cà phê, ghé qua thư viện thành phố vào cùng thời điểm, đứng chờ xe buýt cùng anh dù tôi không đi về bằng xe buýt, hay đơn giản là đứng chờ trước cổng trường mỗi khi anh tan làm.
Anaxa không tỏ ra xa cách, trái lại anh đối xử với tôi bằng sự hiền hòa khiến tôi như kẻ chết đuối vớ được cành cây. Tôi chìm sâu hơn, nhanh chóng hơn bất kỳ ai từng yêu.
Chúng tôi gặp nhau thường xuyên hơn, tôi vinh dự khi được chính thức trở thành bạn với anh.
Anaxa không có quá nhiều bạn vì anh cho rằng bọn họ quá ồn ào và không hợp gu, không biết điều gì khiến anh mở lòng với tôi như vậy nhỉ?
Vẫn là những hoạt động và những cuộc gặp gỡ “tình cờ” ấy nhưng dần dần tình bạn của chúng tôi có khi còn trên cả tình bạn.
Buổi tối hôm ấy, thành phố bị mất điện, cả khu phố tối om, tĩnh lặng, chỉ có ánh sáng mập mờ phát ra từ ngọn nến ở trên bàn.
Tôi và anh ngồi cạnh nhau bên cửa sổ, chia sẻ một chai rượu rẻ tiền.
Không biết có phải do lúc đó tôi say quá hay không mà những lời không định trước lại tự nhiên bật ra.
—”Anaxa à…em…em muốn ở bên anh. Em muốn tiến xa hơn với anh.”
Anh ngạc nhiên rồi im lặng, khoảnh khắc ấy đối với tôi hồi hộp hơn bao giờ hết, còn hồi hộp hơn cả việc ngồi chờ thông báo trúng tuyển của trường đại học mơ ước.
Anh im lặng một hồi lâu, rồi mỉm cười với tôi, một nụ cười mơ hồ như ánh trăng rơi trên mặt nước.
—”Như thế thì em phải chấp nhận con người không hoàn hảo của anh đấy.”
Tôi gật đầu như kẻ mù lạc trong sa mạc vừa tìm thấy nguồn nước. Đêm đó, tôi hôn anh lần đầu tiên.
Những ngày tiếp theo, chúng tôi hẹn hò.
Đi dạo trong công viên, ăn tối ở quán bình dân, cùng nhau đọc sách. Hằng ngày tôi sẽ đứng chờ anh tan làm trước cổng trường, được nhìn thấy nụ cười trìu mến của anh và nghe những lời thì thầm ngọt ngào.
Cuộc sống của tôi chưa bao giờ hạnh phúc đến thế.
Những ngày tháng yên bình bên anh cứ thế trôi qua, anh cũng bắt đầu thể hiện cảm xúc nhiều hơn, không giấu diếm gì khi ở bên tôi.
Đêm ấy, mưa như mọi ngày, Anaxa mời tôi đến căn hộ của anh ấy.
Một không gian nhỏ, gọn gàng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí. Anh bật một chiếc đèn bàn vàng ấm, kéo rèm che mưa ngoài cửa sổ.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau trên chiếc bàn nhỏ, chai rượu vang rẻ tiền còn nửa vời cùng với hai ly thuỷ tinh.
Câu chuyện dần im lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi. Tôi nhìn vào đôi mắt đỏ ấy, thấy trong đó phản chiếu gương mặt tôi—một gương mặt mà tôi chưa từng dám đối diện trong gương.
Rồi anh tiến lại gần, đặt tay lên má tôi. Nụ hôn đến nhẹ như một cơn gió, nhưng trong đầu tôi là cả một tiếng nổ lớn. Cơ thể tôi như tê liệt khi anh thì thầm:
—”Đêm nay… ở lại với tôi”.
…
Mọi thứ đến rất tự nhiên, anh chủ động hôn tôi thêm mấy lần. Cảm giác được người thương chủ động hôn có thể nói là thứ xúc cảm tuyệt nhất trên đời.
Đầu lưỡi đan xen,cảm giác mà chúng mang lại khiến cả người tôi lâng lâng, CPU như đứng hình một hồi lâu.
Không biết ai mới là người dứt ra trước.
Tôi chỉ nhớ khi ấy, đôi mắt hồng ngọc hơi nheo lại nhưng không có chút gì là khó chịu hay muốn tôi dừng lại, anh chỉ nhìn tôi rồi mỉm cười.
Cơ thể tôi tự đi vào chế độ không người lái, tôi nhấc bổng anh lên, bế anh đi về phía phòng ngủ của anh.
Tôi nhẹ nhàng để anh lên tấm nệm mềm mại, từng lớp quần áo được lột ra, anh cũng thay phiên giúp tôi cởi cúc áo rồi dây nịt.
Cho tới khi chuẩn bị lột bỏ lớp “phòng ngự” cuối cùng, anh lại đột nhiên ngăn tôi lại, vẻ mặt bối rối như đang giấu chuyện gì đó.
Anaxa nói rằng cơ thể của anh không giống người bình thường, anh sợ tôi sẽ không thể chấp nhận được anh.
Anh nghĩ sao vậy?
Ngay từ lúc kẻ hèn này phải lòng anh, em đã sớm chắc chắn rằng, miễn là Anaxa thì thứ gì thuộc về anh em cũng sẽ yêu hết.
Anh cho phép tôi lột bỏ lớp quần lót cuối cùng, để lộ ra một bông hoa nhỏ đang mấp máy.
Rồi sau đó mọi chuyện diễn ra hết sức dịu dàng không vội vã, tôi nắm chặt hai bên eo anh như thể nếu không giữ lại anh sẽ lại biến mất trước mắt tôi vậy.
Mùi da thịt nóng ẩm và tiếng da va chạm vang vọng khắp căn phòng cùng với cả những tiếng thở dốc và những tiếng rên rỉ đứt quãng.
Đôi mắt hồng ngọc ấy đẫm nước mắt, luôn nhìn tôi như thể muốn nói tôi “hãy tiếp tục đi”.
Tôi ôm lấy anh trong tay, phần thân dưới không ngừng đưa đẩy, cứ mỗi cú thúc tôi lại nhận được một tiếng rên ngọt ngào từ anh. Có lẽ vì cơ thể anh khác với những người đàn ông bình thường nên cũng có phần nhạy cảm hơn.
Nhịp tim của tôi như hoà làm một với anh, từng hơi thở, nhịp đập, tôi đều có thể cảm nhận được hết.
Tôi nhớ rõ sự mềm mại mỗi khi nắm lấy da thịt anh, từng đường gân trên vai anh, từng vị trí nhạy cảm, tôi vẫn còn nhớ rõ như in.
Và trong cơn mê man ấy, một giọng nói vẳng lên trong đầu tôi, mơ hồ nhưng chắc chắn:
“Anh ấy bây giờ đã là của mày rồi. Tuyệt đối không được để ai chạm vào anh ấy.”
Tôi siết chặt vòng tay quanh anh, đến mức khiến Anaxa nhăn mặt vì đau.
Tôi lập tức buông ra, thì thầm xin lỗi với anh. Nhưng sâu trong tận đáy lòng, một cảm giác kì lạ dâng lên, vừa sợ hãi, vừa phấn khích.
Sau khi đưa hết toàn bộ tinh hoa tích tụ qua bao nhiêu năm vào bên trong anh, Anaxa mệt mỏi thiếp đi trong vòng tay tôi.
Đêm đó tôi không ngủ.
Tôi nằm nhìn gương mặt thanh thản ấy dưới ánh đèn vàng, tay khẽ vuốt ve khuôn mặt thanh tú có phần gầy gò ấy.
Tôi chạm nhẹ vào tóc, vào môi, vào cổ anh, vào tất cả những nơi mà tôi đã “đánh dấu”.
Tôi thầm nghĩ. Nếu có ai khác được nhìn thấy cảnh này…tôi sẽ giết chúng. Tôi sẽ xé xác chúng thành từng mảnh.
Khung cảnh này của Anaxa, chỉ riêng tôi được chiêm ngưỡng mà thôi.
Sáng hôm sau, khi Anaxa mở mắt, cười dịu dàng với tôi, tôi biết mình đã mất kiểm soát. Tôi đã chìm quá sâu. Và không có đường quay lại nữa.
Sau đêm đầu tiên, chuyện làm tình với nhau không còn xa lạ nữa.
Ngoài những đêm anh mời tôi ở lại qua đêm để “làm chuyện ấy”, anh còn dạy cho tôi thế nào là bình yên.
Chúng tôi ngồi trước màn hình tivi, đầu tựa lên nhau, cùng xem một bộ phim chẳng mấy hay ho nhưng luôn có lúc cả hai lại cùng nhau bật cười. Đôi khi chúng tôi sẽ cùng nhau nấu một bữa ăn vụng về, tôi biết nấu ăn nhưng không giỏi, còn Anaxa thì phải gọi là thảm hoạ của nhà bếp.
Thành ra chẳng có bữa nào ra hồn nhưng đổi lại, chúng tôi có một bữa ăn cùng nhau ấm áp và đời thường.
Đêm xuống, hai cơ thể nóng hổi lại áp sát vào nhau, hòa chung một nhịp điệu, mỗi khi làm xong anh luôn cằng nhằng về việc giường bị bẩn nằm ngủ sẽ khó chịu nhưng chẳng bao giờ để tôi đi thay lại toàn bộ bao trải giường.
—”Thôi ngủ đi, sáng mai dậy rồi thay”.
Mỗi ngày bình dị cùng anh cứ trôi qua, tôi từ một con người gần như mất hết hy vọng vào cuộc sống nay như vớ lấy được một cái phao cứu sinh cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời.
Tôi thấy mình đã có tất cả.
Rồi một ngày, anh thì thầm trong ánh mắt bối rối nhưng rạng ngời:
—”Phainon…tôi có thai rồi”.
Thế giới của tôi vỡ tung trong khoảnh khắc ấy. Một sinh linh, con của tôi và anh, đang lớn dần trong cơ thể anh.
Tôi run rẩy vươn tay ra, Anaxa dịu dàng dẫn tay tôi xuống bụng dưới, nơi mà đứa con của tôi và anh đang lớn lên.
Tim tôi như ngừng đập một nhịp. Tôi sững người, rồi bật cười, một tràng cười nghẹn ngào, hạnh phúc đến mức rơi nước mắt. Tôi quỳ xuống, ôm chặt lấy anh, áp tai vào bụng kia như thể đã nghe được nhịp tim của đứa nhỏ.
Trong khoảnh khắc vui vẻ ấy, giọng nói ấy lại vang lên:
“Anaxa đã mang thai con của mày rồi. Nhất định không được để ai chạm vào Anaxa.”
Những ngày sau đó, tôi sống trong cơn mê ngọt ngào. Tôi tưởng tượng về một mái ấm, về tiếng trẻ con khóc trong đêm, về việc ôm trọn cả hai trong vòng tay mình. Tôi gần như tin rằng tình yêu méo mó của mình cuối cùng cũng đã hóa thành phép màu.
Nhưng rồi… tôi bắt đầu để ý. Cách Anaxa vẫn dịu dàng với học trò, vẫn gật đầu cười với đồng nghiệp, vẫn trả lời tin nhắn của những kẻ bạn bè vô nghĩa. Mỗi lần thấy anh mỉm cười với một ai khác, tôi thấy lửa bùng lên trong lồng ngực.
“Nó sẽ rời bỏ mày. Nó sẽ đưa cả đứa bé đi, bỏ mày lại trong bóng tối.”
Giọng nói ấy ngày càng rõ. Nó thì thầm bên tai tôi mỗi khi thấy ánh mắt Anaxa hướng ra ngoài. Tôi ghen với cả hơi thở, cả cái nhìn thoáng qua. Tôi bắt đầu kiểm soát, tra hỏi, nổi giận vô cớ. Và Anaxa, càng lúc càng sợ hãi.
Cho đến đêm hôm đó.
—”Phainon à…chúng ta không thế tiếp tục sống như thế này.”
Anaxa sợ hãi ôm bụng, lùi lại.
—”Ý anh là sao chứ? Em chỉ muốn bảo vệ anh và con của chúng ta”
Tôi cố gắng giải thích nhưng anh lại gào lên:
—”Sống như thế này chẳng khác nào nhà tù cả! Em đang giết chết anh đấy Phainon à!”
Tôi choáng váng. Những lời đó như lưỡi dao cắt rách tim tôi. Trong khoảnh khắc, tôi muốn quỳ xuống cầu xin, muốn hứa sẽ thay đổi. Nhưng rồi ánh mắt Anaxa lảng đi, né tránh tôi… tôi thấy như cả thế giới sụp đổ.
Cơn điên tràn lên. Tôi lao đến, ghì chặt anh xuống giường.
—”Không! Anh không được phép rời xa em!”
Tôi gào lên, hai tay giữ chặt Anaxa xuống giường. Anh cố vùng vẫy trong vô vọng, nước mắt tuôn ra, thấm ướt cả một góc gối.
Trong cơn điên, tôi lột sạch đồ anh, rồi thúc mạnh vào phần dưới anh.
Anaxa hoảng loạn, khóc lóc cầu xin tôi nhưng tôi nào có nghe.
Tôi ghì chặt anh, bên dưới thì đâm lút cán, bỏ qua những tiếng kêu la đau đớn của Anaxa.
Tiếng kêu nghẹn ngào, tiếng giãy giụa, rồi tiếng hét đau đớn khi máu nhuộm đỏ ga giường. Tôi dừng lại, nhìn thấy phần thân dưới đỏ thẫm, máu hoà lẫn với tinh dịch trắng đục…rồi nhìn thấy bàn tay mình đang dính máu.
Đứa bé…mất rồi.
Anaxa khóc nức nở khi nhìn thấy cảnh tượng ấy.
—”Con…con tôi”
Tôi run rẩy, ôm lấy gương mặt anh, vừa khóc vừa cười:
—”Không… không, anh nhầm rồi. Con của chúng ta. Và giờ… nó ở lại với chúng ta mãi mãi.”
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt tuyệt vọng, rồi anh nghiến răng, gào lên:
—”Cậu…là đồ quái vật.”
Chỉ hai chữ đó thôi…đã đủ khiến giọt nước tràn ly. Hai chữ ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim. Tôi gào lên, cả thế giới đỏ rực trong mắt. Bàn tay tôi siết quanh cổ anh, mạnh dần, mạnh dần. Anh quẫy đạp, đôi mắt đỏ ngấn lệ trợn ngược, miệng mở ra như muốn gọi tên tôi lần cuối.
Tiếng gió rít bên tai, tiếng khung giường rung chuyển, tiếng móng tay anh cào rách da tay tôi… rồi tất cả im bặt.
Anaxa nằm bất động dưới tay tôi. Đôi mắt đỏ mở to, vô hồn. Dưới thân, vết máu loang rộng, hòa tan cả dấu tích của đứa trẻ chưa kịp ra đời.
Tôi ngồi thụp xuống, ôm lấy cơ thể lạnh dần, khóc như một kẻ mất trí. Tôi hôn lên môi anh, vị tanh nồng của máu và nước mắt hòa quyện. Trong tiếng nấc nghẹn, tôi chỉ lặp đi lặp lại một câu, như một lời cầu nguyện điên rồ:
—”Bây giờ anh mãi mãi là của em.”
Tôi ngồi trên giường, lưng tựa vào tường.
Anaxa vẫn nằm đó — yên, yên đến mức không thể là thật. Bóng đèn vàng đặt trên bàn, từng ánh vàng vẽ những đường sọc mỏng trên khuôn mặt anh, như muốn đánh thức mọi nếp nhăn ký ức còn sót lại.
Mùi máu khô, mùi thuốc tẩy, mùi da người ấm như một thứ ký ức bị giữ lại trong không khí; tôi hít sâu, và nôn nao vì nó như một cơn nghiện.
tay tôi run khi vuốt qua mái tóc bạc hà lộn xộn của anh.
Tôi lau máu ở khóe môi anh bằng chiếc khăn trắng, hành động chậm rãi như người đọc kinh. Mỗi lần vải chạm da, tôi gọi tên anh. Giọng tôi khàn, nghẹn:
—”Anaxa… anh có nghe thấy em không? Em đây rồi. Đừng sợ.”
Tôi bật máy ghi âm rẻ tiền đặt trên bàn, cho chạy những đoạn thu giọng anh. Tiếng anh cười, tiếng anh đọc một đoạn thơ ngắn — những âm thanh ấy bật lên trong căn phòng như một lời trấn an giả tạo. Tôi để máy phát lặp đi lặp lại, để tiếng cười ấy che phủ im lặng. Khi tiếng máy vọng lại, tôi khẽ mỉm cười, như người tìm thấy một mảnh đời đã bị cướp mất.
Thỉnh thoảng tôi đặt tay lên bụng anh, vuốt ve chậm rãi, như thể canh chừng một sinh linh. Bàn tay tôi lạnh, nhưng hành động đó không phải vì dục vọng; đó là cử chỉ của một người cha bệnh hoạn, một kẻ muốn giữ lại mọi thứ đến phút cuối cùng.
Tôi thì thầm với cái bụng đã trống rỗng những điều mà lẽ ra cần dành cho một buổi tối lặng lẽ hạnh phúc:
—”Em đã mơ về ngày con sẽ gọi em là cha. Em đã tưởng tượng tiếng nó khóc, tiếng nó gọi tên anh. Em sẽ kể cho nó nghe về những bài thơ anh thích. Em sẽ dạy nó nhặt lá vàng vào mùa thu.”
Tôi kể mọi thứ chậm rãi, như đọc một danh sách những lời hứa. Lời hứa không tìm thấy người để hứa với, nhưng vẫn được thốt ra như một nghi lễ. Có lúc tôi bật khóc, tiếng nấc nghẹn kéo dài, ướt đẫm vai áo. Tôi bấu chặt đầu gối, tựa mặt vào chúng và thì thầm gọi tên anh, rồi gọi tên đứa bé chưa chào đời.
Khi nước mắt đã cạn, tôi kéo ra một tấm vải sạch, gấp gọn như một tấm chăn, và phủ nhẹ lên bụng anh. Đó không phải là che giấu cho ai; đó là hành động của một kẻ muốn bày trí thứ ký ức theo trật tự, vì trật tự khiến nỗi đau trở nên dễ chịu hơn.
Tôi cắm một vài đoá hoa đã héo ở góc bàn, đặt một bức ảnh nhỏ — tấm ảnh chúng tôi chụp ở công viên, nụ cười vụng về của cả hai — lên trên. Mọi thứ được sắp đặt chu toàn đến mức quái đản: một bàn thờ cho một tương lai đã bị chính tay tôi phá hủy.
Tôi trò chuyện với anh như người thủ hộ kể chuyện cổ tích cho trẻ ngủ. Tôi lặp đi lặp lại những câu nói yêu thương mà trước kia thường được nghe anh đáp lại kèm theo tiếng cười ấm áp. Bây giờ chỉ còn âm thanh vang vọng của bản ghi âm, tiếng ho nhẹ của màn đêm, và nhịp đồng hồ quỷ dị trên tường.
Tôi kể về những ngày thường: hàng xóm cãi nhau, căn bếp mới mua một chiếc chảo không dính, con mèo của cô chủ tiệm tạp hóa lại leo lên mái. Những mẫu chuyện vụn vặt, tôi kể lại như thể đó là tương lai đang chờ.
Giữa lúc đó, trí nhớ của tôi bập bùng những mảng quá khứ: cảnh Anaxa cầm tách trà, cảnh anh đọc thơ với giọng nghẹn ngào, cảnh anh nheo mắt khi trời lạnh. Tôi chạm lên môi anh, nhẹ thôi, như thăm dò một cỗ máy hỏng.
Nụ hôn ấy không còn ấm; nó là một dấu ấn, một vết mực khô in trên trang sách. Tôi nói lời xin lỗi không rõ ràng — xin lỗi cho mọi thứ, cho hành vi, cho nỗi ghen tuông, cho sự việc đã lấy đi cả đứa bé.
Có lúc, trong cơn hoảng loạn, tôi cởi áo ra và phủ lên cơ thể anh chiếc áo mình từng mặc ngày mưa. Mùi vải cũ hòa vào mùi máu, khiến đầu tôi quay cuồng. Tôi tự trấn an mình rằng chỉ cần giữ mùi đó quanh anh, Anaxa sẽ còn một phần của tôi.
Tôi hát những khúc hát cũ, miệng lắp bắp, giọng lệch tone, lời hát như người sắp lạc đường. Những giai điệu vô nghĩa ấy biến thành lời ru cho một đứa trẻ không tồn tại.
Tôi dựng sẵn trong đầu những câu hỏi mà tôi biết sẽ không bao giờ có câu trả lời: nếu ngày nào đó con lớn lên, liệu nó sẽ biết cha mình đã làm gì với mẹ nó? Nếu ai đó hỏi về nỗi cô đơn này, tôi sẽ trả lời thế nào? Tôi bế cái tương lai đã chết lên như một đồ vật dễ vỡ, vuốt ve, thì thầm như người dỗ dành con trẻ:
—”Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi, dù là như thế này. Em sẽ không để ai lấy đi anh nữa.”
Giữa những lời thì thầm, tôi gỡ ra một mảnh giấy, viết nguệch ngoạc mấy dòng rồi chôn cất nó dưới tấm ván sàn nơi tôi định giấu cả hai. Những dòng chữ run rẩy: những lời xin lỗi, lời hứa, và vài dòng yêu thương bị bóp méo bởi máu và nỗi sợ.
Tôi bọc tất cả lại, đặt một viên đá lên để giữ, và cảm thấy một thoáng yên tâm bệnh hoạn: ít ra là có thứ gì đó để để lại, một dấu tích của một thứ tình yêu kinh tởm.
Cả đêm tôi ngồi vậy, lặng thinh như pho tượng, không ngủ, không ăn, chỉ canh chừng luồn hơi thở tưởng tượng. Mỗi khi bước ra ban công nhìn xuống đường, tôi thấy những cặp đôi khác, những gia đình đi qua, và lòng căm hờn lại trỗi dậy — không phải vì họ hạnh phúc, mà vì họ có thể tiếp tục sống mà không biết thằng bé đã bị cướp mất một tương lai.
Tôi thầm hứa sẽ khiến thế giới nhớ tới tên Anaxa theo cách của tôi: bằng những vết khắc, bằng những ký hiệu nguệch ngoạc trên da, bằng những nạn nhân tượng trưng cho phần đời mà tôi tin là đã lấy đi anh.
Khi bình minh chớm ló, tôi ngồi sát cạnh giường, ôm đầu gối, và thì thầm lời cuối cùng trước khi rời đi — lời hứa hay lời cầu xin, tôi cũng không còn phân biệt được:
—”Ngủ yên đi, Anaxa. Em sẽ quay lại. Em sẽ giữ lại tất cả mọi thứ cho anh.”
Rồi tôi đứng lên, nhìn khuôn mặt vô hồn ấy thêm lần nữa, và khóa cánh cửa sau lưng. Tiếng then đóng như tiếng đóng nắp một chiếc quan tài tạm thời. Tôi mang theo mùi của phòng, mùi của tội ác, và một cuộn băng ghi âm trong túi — bằng chứng và di chúc cùng lúc. Tôi ra ngoài, mang theo nỗi cô đơn đã trở nên lớn đến mức cần được nuôi bằng máu.
Cánh cửa khép lại sau lưng, tôi cảm thấy như một phần hồn mình đã bị chôn vùi. Nhưng sự trống rỗng ấy không để tôi chết. Nó nuốt tôi, rồi nhả tôi ra thành một con quái vật mới.
Tôi đi lang thang giữa thành phố, ánh đèn neon loang lổ như máu loãng. Những khuôn mặt lướt qua tôi trên đường, hối hả, sống động. Tôi nhìn họ, và chỉ thấy những kẻ đang cười cợt trước nỗi đau tôi đang phải gánh vác. Mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt, đều như một sự phản bội khác của Anaxa.
Đêm đầu tiên, tôi chọn một cô gái trẻ đi làm ca đêm, tóc nhuộm đỏ, ánh mắt lơ đãng. Tôi đi theo sau, bước chân của tôi khớp với nhịp tim đang dồn dập trong tai. Khi cô ta ngoái lại, ánh sáng từ đèn đường hắt lên khuôn mặt — đôi môi hơi cong lên thành một nụ cười mệt mỏi.
Giống anh… nó đang cười giống anh.
Cơn giận dữ dâng trào, tôi lôi cô ta vào ngõ hẻm. Tiếng thét ngắn ngủi bị nuốt chửng. Tôi dùng dao, không chỉ để giết, mà để khắc. Tôi khắc lên da cô ta những chữ cái méo mó, những ký hiệu vô nghĩa với người khác nhưng với tôi là thông điệp cho Anaxa: “Em vẫn nhớ anh.”
Máu nóng trào ra, mùi sắt nồng nặc làm tôi run lên. Tôi áp môi vào vết thương như một kẻ đi tìm kiếm sự cứu rỗi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi tưởng tượng mình đang chạm vào máu của đứa con chưa chào đời, rằng tôi đang giữ nó lại, không để nó biến mất.
Từ đó, từng vụ án trở thành một buổi nghi lễ.
Một gã đàn ông trung niên — tôi cắt ngang ngực hắn, mở ra như một cánh cửa, đặt vào đó một bức ảnh nhỏ chụp Anaxa.
Một cô sinh viên — tôi cột tóc cô ta thành búi tóc giống Anaxa, rồi cắt phăng đi, giữ lại như kỷ vật.
Một đứa trẻ mười ba tuổi — tôi giết ngay. Tôi ngồi nói chuyện cho nó hàng giờ, hỏi nó có muốn nghe chuyện cổ tích không. Khi nó gật đầu, tôi kể lại giấc mơ dang dở về ngôi nhà với tiếng trẻ khóc. Rồi tôi mới bóp cổ, thì thầm với đứa trẻ:
—”Ngủ đi, như con đáng lẽ ra đã ngủ.”
Mỗi xác chết tôi đều để lại ký hiệu riêng: một ngôi sao tám cánh khắc vào da, dấu ấn thuộc về Anaxa. Cảnh sát gọi đó là “chữ ký” của kẻ sát nhân. Với tôi, đó chỉ là nến, là hoa, là hương trong một tang lễ không bao giờ kết thúc.
Nhưng càng giết, tôi càng không thấy no. Mỗi gương mặt tôi xé nát lại chỉ càng làm gương mặt Anaxa rõ rệt hơn. Đôi mắt đỏ hoe đêm ấy vẫn nhìn tôi trong từng giấc mơ, ám ảnh tôi trong từng hơi thở.
Tôi càng muốn giữ, càng mất nhiều hơn.
Tôi càng muốn níu kéo, càng thấy anh trôi tuột khỏi tay.
Và cuối cùng, chính sự tham lam ấy đã khiến tôi sơ hở.
Tôi bị bắt khi đang ngồi cạnh một cái xác còn ấm, thì thầm kể chuyện đời thường như thể Anaxa vẫn đang lắng nghe. Họ trói tay tôi, nhưng tôi không phản kháng.
Tôi chỉ bật cười, nhìn vào đôi mắt mở to đang đục dần của nạn nhân, và tưởng tượng đó là anh.
Bởi vì trong tôi, tang lễ này có lẽ đã trọn vẹn rồi.
Căn phòng thẩm vấn nhỏ lạnhlẽo, vách tường xám trần trụi, chiếc đèn huỳnh quang treo lủng lẳng. Ánh sáng tais nhợt đổ xuống, hằn lên mặt tôi những vệt xám mệt mỏi. Hai viên cảnh sát ngồi đối diện, một người liên tục ghi chép, người kia chỉ nhìn tôi không chớp, như thể sợ tôi sẽ bật dậy chạy trốn bất cứ lúc nào.
Còng số 8 siết chặt cổ tay tôi, để lại những vết hằn đỏ.
Tôi không quan tâm.
Tôi ngồi thẳng, chậm rãi kể lại tất cả.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy Anaxa bên trạm xe buýt, ánh mắt đỏ hoe ấy, cho đến đêm cuối cùng tôi xuống tay với anh. Tôi kể về những vụ giết người, từng nạn nhân, từng ký hiệu. Tôi kể chi tiết đến mức chính tôi cũng cảm thấy như mình đang viết một cuốn tự truyện đẫm máu.
Người cảnh sát trẻ tuổi mặt tái đi, nhiều lần muốn ngắt lời, nhưng tôi không dừng.
Tôi không thể dừng.
Bởi vì một khi tôi im lặng, bóng hình Anaxa sẽ biến mất. Chỉ khi tôi nói, chỉ khi tôi còn nhắc tên anh, anh mới còn ở đây.
Tôi kể đến đoạn cuối cùng — cái đêm tôi ngồi bên xác Anaxa, thì thầm như một kẻ điên ngân nga lời ru cho đứa con chưa sinh. Tôi kể về cách tôi rời đi, cách tôi tiếp tục giết, cách tôi tạo ra những “nghi lễ” tang lễ méo mó. Mỗi câu chữ, tôi đều nói bằng giọng bình thản, như thể đó là những việc hiển nhiên mà bất cứ ai yêu cũng sẽ làm.
Khi kể xong, tôi ngẩng đầu. Căn phòng im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng bút ngừng viết, tiếng kim đồng hồ lạch cạch trên tường.
Tôi nhìn thẳng vào mắt họ, nở một nụ cười man rợ.
Hai viên cảnh sát vẫn không rời mắt, khuôn mặt giờ đã tái mét.
Tôi không chút hối lỗi kết thúc lời kể của mình bằng một câu duy nhất:
—“Bên trên là toàn bộ lời khai của tôi.”
