Work Text:
- Bọn trơ tráo! Khốn nạn!
Giữa một làng chài nhỏ ven biển, từ một tiệm cầm đồ vọng ra tiếng kêu oai oái khản đặc. Không chỉ người đi đường ngoái lại, mà cả đàn hải âu cũng hoảng hốt bay đi mất. Hẳn là lão chủ tiệm lại mua phải một món hàng rởm. Nếu lão ta cứ vừa say mèm vừa đi lựa đồ thì chẳng mấy chốc mà cái căn nhà tàn tạ của lão cũng không còn. Hôm nay cũng vậy, lão gọi đứa con trai ra, ném cho nó một cái áo cũ rách, bắt nó đi giặt sạch và không ngừng lải nhải về sự vô dụng của chúng, cả cái áo và thằng bé.
Thomas, đứa con của chủ tiệm cầm đồ, một cậu nhóc khoảng mười bốn tuổi. Cậu sống với cha trong khi mẹ đi làm xa nhà, khoảng nửa năm bà sẽ về một lần. Người ta vẫn bàn tán bà đã có người khác bên ngoài, chỉ về đây vì nghĩa vụ với đứa con. Và vẫn như mọi ngày, sau giờ học cậu sẽ trở về nhà phụ giúp công việc của tiệm, nói đúng hơn là lo lắng cha cậu sẽ phá nát nơi này.
Cậu nhóc nhặt chiếc áo bị vứt xuống đất. Một chiếc áo bay quân dụng dành cho phi công, màu xanh thép, nặng và lạnh. Không giống loại bây giờ người ta hay mặc, vậy là nó còn xưa hơn nữa. Vải dù đã bạc màu, lấm lem, vết rách ở khắp nơi và một vết cháy bên vai. Nhưng không thể phủ nhận đây vẫn là một cái áo tốt. Cậu bé khoác thử, rộng thùng thình, nặng trịch, nhưng đủ giữ ấm. Cậu tự hỏi chủ nhân của chiếc áo như thế nào? Một người đàn ông cao lớn mạnh mẽ, một người học thức tài giỏi đã chinh phục được bầu trời? Cậu bắt đầu lục lọi xem xét bên trong chiếc áo. Ở viền trong, phía bên ngực trái có thêu hai chữ M.K., cũng chính vị trí này cậu lấy ra được một cuốn sổ da màu đen. Là nhật kí bay của phi công, bìa đã sờn, giấy đã ố vàng, may mà chữ viết gần như nguyên vẹn. Trong lúc lật qua lật lại để xem, một bức thư bị gập đôi vô tình rơi ra ngoài.
Cậu nhặt lên, mép phong bì đã ố, mực lem nhẹ vì ẩm, nhưng dòng chữ vẫn đọc được.
“Gửi bác sĩ Ness –”
Nhưng một vết mực đậm, sắc và dứt khoát cắt ngang qua hai từ “bác sĩ Ness”. Bên cạnh, nét chữ mềm mại hơn, và một cái tên khác.
“Alexis”
__________________
“Đáng lẽ tôi không định viết bức thư này. Nhưng cái tính cố chấp bướng bỉnh của cậu mãi không thay đổi nhỉ? Sau bức thư đầu tiên tôi đã nhắn rồi, "đừng gửi thư cho tôi”. Vậy mà cậu vẫn gửi hàng tá lá thư đến đơn vị. Mọi người đều nghĩ tôi có người yêu, lại là cậu. Sau lá thư này, thì đừng bướng bỉnh nữa, đừng viết hay gửi gì cho tôi nữa.
Chúng ta đã đi hai con đường khác nhau, cậu cũng đừng trông đợi tôi quay về. Cậu đang là bác sĩ thực tập ở bệnh viện trung ương rồi phải không? Tốt cho cậu. Cuối cùng cũng chịu nghe lời một chút. Khi tôi nói rằng cậu nên học ngành y và đi theo công việc gia đình, cậu cứ nằng nặc phản đối, đòi đi cùng tôi. Nếu ra đến đây, cậu sẽ khóc cả ngày mất, vậy nên tốt nhất là học thật tốt mà khám cho những người có lẽ quanh năm chẳng có bệnh.
Khi viết những dòng này, tôi đang ngồi bên bãi đá, cách xa doanh trại một đoạn. Tôi thích máy bay nhưng ngày nào cũng nghe thấy tiếng động cơ inh ỏi thật nhức hết cả đầu, chẳng tài nào ngủ được. Mỗi lần một chiếc máy bay cất cánh mọi người lại reo hò, ban đầu thì cũng vui sau thì chán hẳn. Tôi vẫn thích được cậu cổ vũ hơn mấy tên đó.
Cuối cùng tôi cũng đã bay trên bầu trời rồi. Thật rộng lớn, thoáng đãng và tự do… Vậy mà thằng cha khốn nạn ở nhà cứ luôn bảo tôi là đồ vô dụng, sẽ chẳng làm được gì đâu. Tôi mới nghe tin ông ta chết gần đây do ngộ độc rượu, đúng là thảm hại.
Từ trên bầu trời, những căn nhà chỉ còn nhỏ xíu và con người chỉ như hạt cát. Liệu nếu bay đủ cao tôi có thể thấy cậu không?
Hôm nay mọi người tổ chức một trận bóng nhỏ, có vài người chẳng chơi đá bóng bao giờ nên ngã sõng soài. Làm tôi nhớ lại ngày cậu đi ứng tuyển câu lạc bộ bóng đá, cậu cũng ngã như vậy, còn sắp khóc. Lúc đó tôi chỉ không muốn có một đứa bé khóc nhè ngay giữa sân bóng, vậy mà lại mang về một cái đuôi dính chặt theo người. Cậu bám người lắm đấy, biết không. Tôi cứ nghĩ khi lên đại học, đến một nơi xa rồi thì cậu sẽ ngừng lại, vậy mà năm lần bảy lượt vẫn đi cả quãng đường xa đến học viện chỗ tôi. Thật ngoan cố. Đến giờ vẫn còn viết nhiều thư như vậy cho tôi, tôi mất kha khá thời gian để đọc lắm đấy.
Mỗi khi bước lên máy bay, bay trên bầu trời và đối mặt với kẻ thù, tôi lại nghĩ rằng đây là lần cuối tôi viết bức thư này. Nhưng khi hạ cánh xuống, bầu trời lại xanh biếc, vẫn trong lành, vẫn còn sự sống, và tôi lại lôi lá thư này ra viết. Thật kì lạ.
Nếu bức thư này đến được tay cậu, có lẽ nó đã đi một quãng đường rất xa, có lẽ còn bị lạc ở đâu đấy. Nhưng thôi, tôi sẽ cứ viết tiếp, như thể cậu đang đọc nó ngay lúc này.
Tôi đã viết đi viết lại lá thư này nhiều ngày rồi, nhưng mỗi khi định kết thúc, tôi lại muốn viết thêm nữa. Có lẽ, tôi đang cố kéo dài cuộc trò chuyện với cậu, một chút nữa thôi.
Nhưng tôi sẽ sớm gửi lá thư này đi thôi. Và giữa chúng ta sẽ chẳng còn chuyện gì nữa.
Tôi biết cậu đang chờ tôi. Đừng làm thế nữa.
Có một chuyện có lẽ cũng nên thú nhận. Vào lễ tốt nghiệp khi cậu nói muốn theo tôi vào quân đội, tôi đã nói rằng cậu quá yếu đuối và tôi không cần cậu làm vướng chân. Ý tôi không phải thế. Cậu rất có năng lực, nhưng tình hình hiện giờ, với chỗ dựa từ gia đình, cậu có lựa chọn khác tốt hơn. Hiểu không?
Hãy cứ làm việc cho tốt, và khi hòa bình đến, cậu có thể làm bất cứ điều gì cậu muốn. Như hồi cậu nói nếu nhìn lên bầu trời mùa đông, thì có thể bay ấy. Cứ giữ suy nghĩ đó đi.
Khi cậu đọc được lá thư này, đừng buồn, đừng lộ ra vẻ mặt đầy nước mắt thảm hại của mình. Cứ nghĩ rằng, ở đâu đó giữa những đám mây trên cao, tôi vẫn đang bay, và vẫn nhớ rõ tiếng cười của cậu hơn bất cứ thứ gì.
Nhớ nhé Alexis, ai cũng có thể bay. Kể cả cậu.
Michael Kaiser”
Thomas gấp nhẹ bức thư, tay vẫn còn run. Cậu ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con hải âu chao lượn, tiếng còi tàu ngân vang. Trên bầu trời xanh thẳm, đọng lại vệt khói trắng dài của chiếc máy bay chở khách du lịch tới hòn đảo nhỏ bé.
“Ai cũng có thể bay”
Cậu bé khẽ đọc lại, giọng nhỏ nhẹ, như một lời hứa với chính mình.
“Cháu cũng sẽ bay.” Cậu thì thầm.
