Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationships:
Characters:
Language:
Tiếng Việt
Collections:
Anonymous Fics
Stats:
Published:
2025-12-13
Updated:
2025-12-13
Words:
1,071
Chapters:
1/3
Kudos:
6
Bookmarks:
1
Hits:
103

What is Fate

Summary:

Cái gọi là duyên thật kỳ lạ. Duyên đem mọi thứ cần thiết hội tụ lại một chỗ như lẽ thường tình - phải diễn ra, nó khiến người nhận nó cảm thấy rối bời nhưng đầy hợp lý...

"Tại sao lại hợp lý?" - Một chàng trai trẻ thắc mắc.

Notes:

Có một thứ tôi muốn đem nó ra và chia sẻ. Và mối quan hệ giữa thầy Huyền Trang và Ngộ Không có lẽ là hợp lý nhất.

Tôi là một người tìm hiểu về Phật pháp nhưng không hẳn là am hiểu sâu sắc gì. Tất cả chỉ là góc nhìn của tôi và nó không đại diện lăng kính của Phật giáo. Xin hãy coi nó là với mục đích giải trí.

Bối cảnh: Sau chuyến du ngoạn thỉnh kinh và hiện đang là kiếp sau, chương mở đầu (Beginning) sẽ không nói rõ ai và để mọi người nắm rõ cốt truyện mở đầu dẫn dắt là như thế.

Lời cuối, tôi hy vọng các bạn độc giả sẽ tận hưởng tác phẩm này.

_VSB_

Chapter 1: Beginning

Chapter Text

"Tịnh Không..." - Một giọng nói nhẹ nhàng phát ra từ một nhà sư tầm tuổi xế chiều, điều nổi bật ở người là dáng đi thoát tục và đôi mắt sáng ngời của một bậc minh triết. Ngài từng bước từ tốn giữa núi rừng, dù đang tìm người nhưng có vẻ ngài đã biết rõ đích đến nên đôi chân bước đi có nhiều phần mang theo sự chắc chắn.

 

Nhà sư chỉ dừng lại khi đã tìm thấy bóng dáng của cậu thiếu niên tên Tịnh Không ngồi trên một tảng đá gần dưới chân núi, một mình thiền định. Quả là hình ảnh không còn xa lạ với nhà sư kể từ khi cậu bé biết đi.

 

Ngài luôn tự hỏi tại sao lại là nơi này và còn lạ hơn tất thảy là chỗ cậu ngồi xếp bằng tu tập nó như được trời đất ưu ái, từ ánh nắng dịu nhẹ cho đến chỗ ngồi thoáng đãng bằng phẳng giữa sỏi vụn và đất đá từ những đợt xói mòn một cách hoàn mỹ, nơi đó nói thật là bất chấp tự nhiên có thách thức thì nó vẫn mang một cảm giác trang trọng, mặc kệ cho vài ngày mưa gió có trải qua bão tố phong ba thì nơi cậu ngồi thường xuyên vẫn bình an vô sự, cứ như có thần tiên bảo hộ vậy...

 

Nhà sư suy nghĩ rồi lại lắc đầu.

 

"Thưa trụ trì" - một giọng nói trong trẻo và ấm áp vang lên - "Con đã làm người nhọc công tìm kiếm. Mong người thứ lỗi."

 

"Không... Không. Con không hề có lỗi Tịnh Không." - Nhìn cậu trai trẻ mới cách tầm 50 thước (~16-17m cách tính Trung Quốc) đã nhận ra ngài và hành lễ một cách kính cẩn như mọi khi. - "Ta cũng phải là người nói xin lỗi vì con đang tu tập mà vội vàng tìm con như vậy cũng chẳng đúng. Tuy nhiên, cũng đã đến giờ Ngọ vị khách hôm nọ muốn gặp con đã đến sớm hơn bình thường nên ta đành phải tìm con."

 

"Vâng, trụ trì. Con xin phép theo ngài về liền. Nhưng..." - Tịnh Không nhìn nhà sư muốn nói gì nhưng lại thôi.

 

Đối với nhà sư đã nhận nuôi cậu từ lúc cậu còn nhỏ chỉ cần nhìn thôi cũng đã hiểu nỗi lo lắng trong lòng cậu - "Tịnh Không, ngôi chùa hoang vu chúng ta chỉ có ta và con. Người này phải có duyên như thế nào mới có thể đến được đây và phải có duyên đến mức nào để có một lòng kiên định tìm đến lần thứ ba này chỉ để gặp được con. Ngôi chùa này cũng chẳng có gì quý giá, chỉ là do ta nghĩ cuộc gặp gỡ này phải nên diễn ra nên ta bị thúc dục phải đi tìm con."

 

"Thưa trụ trì... Thưa trụ trì, xin ngài mạn phép cho con được hỏi thêm. Có phải ngài nghĩ lần gặp này là duyên sao?" - Tịnh Không bối rối nhìn nhà sư trụ trì, rồi lấy hết can đảm mà mạnh dạn hỏi.

 

"... Ta nghĩ là vậy... Tịnh Không, nếu con không muốn thì tất cả đều không diễn ra. Con hiểu mà phải không?"

 

"Thưa trụ trì, con hiểu... Quả thật là con cũng có cảm giác bản thân phải rời đi trước khi ngài đến. Do đó, con dự định sẽ về sớm hơn bình thường."

 

Vị trụ trì luôn rõ hơn ai hết cậu trai trẻ Tịnh Không đây đã luôn là một người nhìn thấu sự vật hơn ai hết.

 

"Còn uẩn khuất gì con chưa nói cho ta đúng không?" - Nhà sư không vòng vo mà hỏi thẳng vấn đề, nếu là bình thường cậu Tịnh Không nếu đã biết được thì sẽ làm được trước cả ngài. Đằng này lại dây dưa với người này tận 3 lần mà không từ chối dứt khoát được.

 

"... Dạ, thưa trụ trì con... Con cũng không rõ, nhưng lần đầu con về sớm hơn thường ngày thì lại vô tình vấp xuống một hố sâu chẳng rõ ở đâu mà có. Con đã cố tìm cách thoát ra nhưng lại cảm thấy buồn ngủ để rồi thiếp đi và thấy bản thân quay lại chỗ thiền định cùng với ánh nắng rất ấm áp chiếu vào con." - Đôi mắt của Tịnh Không tỏ ra vẻ hoang mang ít thấy càng làm Sư Trụ Trì tin tưởng cậu.

 

"Tịnh Không, con biết là con có thể kể bất cứ chuyện gì cho thầy con nghe mà phải không? Nếu có đau gì, ta vẫn có thuốc bôi dự trữ cho con." 

 

"Dạ, con không đau hay bị thương gì cả. Con vẫn còn bối rối chẳng biết là thực hay mơ..." - Tịnh Không vừa lắc đầu nhẹ khẳng định không có vết thương.

 

Cậu dừng một lúc để bình tĩnh rồi lại nói tiếp - "Thưa thầy, và còn lần trước là con đã tính toán lấy nước rồi về nhanh, không hiểu tại sao thùng phía sau lại vỡ tan tành. Khi con nhìn quanh thì lại thần kỳ là có thùng khác thay thế nên con đành quay lại nửa đường để lấy lại."

 

'Kỳ lạ, quả thật chuyện trước hay chuyện sau đều kỳ lạ.' - Nhà sư băn khoăn tay chống cằm suy nghĩ.

 

"Thôi chuyện này để sau, chúng ta cũng để khách đợi cũng khá lâu. Ta và con cũng không nên chậm trễ nữa."

 

Xào xoạt

 

Lúc bắt đầu, tiếng đó chỉ là một tiếng động nhỏ phát ra từ một cây nào đó. Đột ngột biến thành một rừng cây. Tiếng gió mạnh bất thường khiến những chiếc lá cứ va vào nhau, từng cây, từng cây không ngừng đồng loạt kêu.

 

Xào xoạt, xào xoạt, xào xoạt.

 

Vị trụ trì kìm nén nỗi bất an đang trỗi dậy, vỗ nhẹ lên canh tay cứng đờ của đệ tử mình và nhẹ nhàng khuyên bảo - "Tịnh Không, đừng lo lắng. Chúng ta cùng nhau trở về nhé. Đã có ta ở đây!"

 

Tịnh Không từ trạng thái đông cứng liền thả lỏng và nắm lấy đôi tay đang chờ sẵn của Sư Trụ Trì - "Vâng, con cảm ơn ngài nhiều lắm, thầy ạ!"

 

Cứ như vậy, 2 người trở về, một cao một thấp nhưng tay trong tay bước đi.