Actions

Work Header

Nhất trên thế giới này

Summary:

Giữa những mảnh kính vỡ rực rỡ như bụi sao, Tae-jun thấy mình rơi vào vực thẳm. Thế giới từng nằm gọn nơi tầm tay với đã tan biến chỉ sau một nhịp thở. Không còn ánh sáng, không còn hơi ấm, chỉ có nỗi cô độc mênh mông và dư ảnh của một người nhoè đi trong bóng tối vĩnh hằng.

Notes:

đọc thêm ghi chú ở cuối chương để biết thêm chi tiết <3

Funfact: HD137010 b là một hành tinh có thật ngoài đời, bạn có thể search thông tin gần nhất về bài báo này trên mạng nhé.

Chapter Text

 

 

 

Cuối 2025--đầu 2026, khi nhà thiên văn học Alexander Venner công bố sự tồn tại của ngoại hành tinh HD 137010 b, thế giới chỉ đón nhận thông tin ấy như một ghi chú thú vị trong bản tin khoa học cuối tuần. Một hành tinh đá quay quanh ngôi sao lùn giống như Mặt Trời, lững lờ cách Trái Đất hơn một trăm năm ánh sáng, được phát hiện gián tiếp qua những dao động phổ nhỏ đến mức chỉ kính viễn vọng không gian mới có thể nhận ra, được ví như ứng viên 'Trái Đất thứ hai' có khả năng tồn tại sự sống.

Không ai ngờ rằng, sáu thập kỷ sau, HD 137010 b đã trở thành biểu tượng cuối cùng của hy vọng, hay nói đúng hơn, là đức tin duy nhất của một chủng tộc đang đứng bên bờ tuyệt chủng.

Những năm cuối thập niên 2070, Trái Đất đã biến thành một chiến trường toàn cầu bị bào mòn bởi đói khát và tuyệt vọng. Các tầng nước ngầm sụp đổ, đại dương chết dần vì axit hóa, tầng khí quyển dày lên bởi bụi và khí thải tích tụ qua nhiều thế hệ. Công nghệ sinh học và trí tuệ nhân tạo đã vượt xa tưởng tượng của con người, nhưng chúng không mang lại hòa bình, mà chỉ khiến chiến tranh trở nên chính xác hơn, lạnh lùng hơn, và dễ được kích hoạt hơn bao giờ hết.

Bán đảo Triều Tiên, nơi từng là vết nứt chính trị kéo dài, đã bước vào giai đoạn cuối cùng của sự căng thẳng tột độ. Trong nhiều thập kỷ, Bắc và Nam Triều Tiên tồn tại trong trạng thái đình chiến giả tạo, được duy trì bởi các hiệp ước răn đe và sự bảo trợ của những khối quyền lực bên ngoài. Nhưng khi tài nguyên toàn cầu cạn kiệt, các liên minh ấy bắt đầu tan rã. Dòng người tị nạn tràn qua biên giới, chuỗi cung ứng lương thực sụp đổ, và bán đảo trở thành tuyến phòng thủ cuối cùng của một vùng đất hấp hối.

Họ chiến đấu vì nguồn nước ngọt, vì mẩu đất canh tác còn sót lại, và vì quyền kiểm soát những hành lang chiến lược dẫn ra biển Hoàng Hải và biển Nhật Bản. Các hệ thống phòng thủ tự động được nâng cấp liên tục, giao quyền ra quyết định cho những thuật toán chiến lược vốn được huấn luyện trên dữ liệu của một thế giới đã không còn tồn tại. Trong môi trường nơi mọi tín hiệu đều bị nhiễu loạn bởi chiến tranh mạng và bão điện từ, sai lầm không còn là khả năng, mà là điều không thể tránh khỏi.

Ngày 14 tháng 11 năm 2089, khi những nòng súng hạt nhân không còn là lời răn đe trên bàn đàm phán, Bắc Triều Tiên đã thực hiện một bước đi không thể quay đầu. Giữa cơn hoảng loạn, các chính trị gia đã chọn cách phó mặc vận mệnh cho những thuật toán đáp trả tự động. Đó là khoảnh khắc con người tự nguyện rút tay khỏi nút bấm, nhường quyền phán quyết cuối cùng cho một hệ thống logic không có chỗ cho sự thỏa hiệp.

Chỉ trong vài phút, những đầu đạn hạt nhân thế hệ mới đã xé toạc bầu trời. Seoul và Bình Nhưỡng, những siêu đô thị rực rỡ ánh đèn, đều đồng loạt biến mất trong quầng sáng trắng lóa. Mặt đất bị thủy tinh hóa. Không khí bốc cháy. Bóng của những tòa tháp chọc trời đã in hằn vĩnh viễn lên nền đá nóng chảy.

Chuỗi vụ nổ không chỉ hủy diệt trên bề mặt, mà còn làm rối loạn nghiêm trọng từ trường Trái Đất, phá vỡ lá chắn vô hình trước Mặt Trời. Chỉ trong vài tháng, nhiệt độ toàn cầu lao dốc, ánh sáng bị bóp nghẹt bởi tầng mây bụi dày đặc. Một mùa đông hạt nhân kéo dài bắt đầu, nơi Mặt Trời chỉ còn là một đốm sáng mờ nhạt phía sau bầu trời chì đục.

Chính trong bóng tối ấy, Chiến dịch Exodus--kế hoạch đã được chuẩn bị âm thầm suốt nhiều thập kỷ dựa trên dữ liệu cũ của kính viễn vọng Kepler và những mô phỏng tuyệt vọng về việc di cư băng qua các vì sao-- không còn là phương án dự phòng.

Nó trở thành cuộc tháo chạy cuối cùng của nhân loại.

.

 

 

 

 

 

Năm 2102, Hàn Quốc.

ERA--Exodus Reconstruction Agency.

.

 

Sâu trong lòng đất của Khu phức hợp Sinh học số 04, không khí không chỉ mang vị chát nồng của kim loại rỉ sét mà còn đặc quánh mùi ozone từ những bảng mạch bị quá tải. Tae-jun đứng chênh vênh trên giàn giáo cao vút, gót ủng đặt lên thanh sắt mỏng dính chỉ đủ chỗ cho một bàn chân. Những ngón tay thon dài đầy vết chai sạn lướt nhanh trên mớ dây cáp rối như tơ vò, cố đấu nối lại bộ điều khiển trung tâm. Cậu không nhìn xuống vực thẳm tối tăm phía dưới, nhưng đôi tai nhạy bén vẫn bắt được tiếng bước chân nhè nhẹ, đều đặn dội vào vách tường thép.

"Đừng cố ép nữa, van xả sẽ nổ đấy."

Giọng nói trầm thấp mang theo sự khàn đặc của người đã hít quá nhiều bụi công nghiệp vang lên từ phía dưới giàn giáo. Tae-jun vẫn không dừng tay, cậu khẽ mím môi, một giọt mồ hôi nóng hổi chảy dọc theo sống mũi rồi đọng lại ở cằm trước khi rơi xuống bóng tối.

"Nếu không ép thêm mười phần trăm công suất, hệ thống lọc sẽ đình trệ ngay khi mặt trời lặn. Anh biết rõ mà, đám thực vật ở tầng trung tâm sẽ không trụ nổi qua đêm nay nếu thiếu oxy tái chế."

Tae-jun siết chặt đầu nối, một tiếng tách dứt khoát vang lên kèm theo tia điện xanh lóe sáng. Ngay lập tức, nhịp rung bần bật của khối động cơ khổng lồ bên cạnh trở nên êm và ổn định hơn, chuyển từ tiếng gầm rú sang một hơi thở rì rầm đều đặn. Tae-jun thở phào, cậu buông tay khỏi thanh vịn rồi bám vào ống dẫn khí để trượt xuống đất.

Tiếp đất một cách nhẹ nhàng, cậu đứng đối diện với người đàn ông vừa lên tiếng. Tae-jun gạt lọn tóc bết dính trên trán, để lộ gương mặt vẫn còn vương nét tuổi trẻ nhưng đôi mắt đã mang tâm thế của một kẻ đã quá quen với việc sinh tồn giữa đống sắt vụn.

Người đàn ông không đáp lời ngay. Anh đưa bàn tay lên chạm vào màn hình điều khiển cũ kỹ để kiểm tra lại dòng thông số đang nhảy múa. Ánh đèn huỳnh quang chập chờn trên trần nhà cao tít hắt xuống, làm nổi bật cái tên được khắc trên bảng tên bằng thép đính bên ngực áo trái, Lim Min-ah --Kỹ sư Trưởng Hệ thống.

"Anh giỏi phần cứng hơn em," Tae-jun tháo găng tay ném lên bàn gỗ, một nụ cười nhạt hiện lên nơi khóe môi, "nhưng về sinh hóa, anh nên để em quyết định. Van an toàn sẽ không nổ đâu, ít nhất là trong mười hai tiếng nữa. Đủ để hệ thống nén dữ liệu gene cuối cùng và truyền lên vệ tinh. Em không muốn công sức bảo tồn bấy lâu nay tan thành mây khói chỉ vì một cái rơ-le quá tải."

Min-ah khẽ nhếch môi, ánh mắt anh dời từ màn hình thông số sang gương mặt lấm lem của cậu, "Em muốn cho mấy bông hoa một cái chết tử tế hơn là bị nổ tung thì tuỳ vậy."

Min-ah dừng lại một nhịp, "Nhưng anh vẫn phải nhắc em, chúng ta không có nhiều thời gian đâu."

Nói đoạn, anh lẳng lặng lấy từ túi áo ra một chiếc thẻ từ màu bạc, đặt lên bàn điều khiển phủ đầy bụi giữa hai người.

"Đúng 6 giờ, khoang hạng C. Đừng để anh phải đi tìm em nữa đấy."

Tae-jun cầm chiếc thẻ lên, cái lạnh của kim loại láng mịn thấm vào lòng bàn tay. Khi tiếng bước chân của Min-ah xa dần, ánh mắt cậu dời về phía những nhành mẫu đơn đang rũ xuống trong lồng kính cách đó không xa. Giữa một thế giới chỉ có sắt thép và cái chết, sắc hồng nhạt nhòa trông như lời nói dối xinh đẹp nhưng đầy đau đớn.

Cậu nán lại thêm vài phút để kiểm tra nhiệt độ của lồng kính mẫu đơn một lần cuối trước khi tắt đèn khu vực. Khi bước ra khỏi cửa nén khí của Khu phức hợp số 04, vị đắng ngắt từ thế giới bên trên lập tức ùa vào phổi. Đó không phải là mùi của đất trời, mà là vị của bụi chì và khí thải lưu huỳnh tích tụ qua hàng thập kỷ.

Kéo cao chiếc khẩu trang lọc khí, Tae-jun bước đi trên những dãy hành lang bằng bê tông xám xịt của khu cư xá dành cho công nhân. Hai bên đường, các màn hình LED khổng lồ bị nứt vỡ vẫn bền bỉ phát đi những dòng thông báo đỏ rực của Chính phủ. Loạt dãy số về lượng oxy còn lại của Trái Đất đếm ngược từng ngày như một chiếc đồng hồ báo tử treo lơ lửng trên đầu tám tỷ người, mà giờ đây chắc chỉ còn lại một phần mười.

Seoul gần như không còn buổi đêm nữa. Mật độ sương mù rỉ sét quá dày nên đèn đường cao áp phải bật 24/7, tạo ra một thứ ánh sáng bệnh hoạn phủ lên những căn lều tạm bợ của vô số người dân không có vé lên tàu.

Tae-jun dừng lại trước một trạm cấp nước công cộng. Cậu quẹt chiếc thẻ căn cước đã mòn vẹt vào khe cảm biến. Máy rít lên một hồi dài trước khi nhả ra đúng 300ml nước có màu hơi đục. Cậu nhìn dòng nước rồi thở dài. Ở thế giới này, nước sạch quý còn hơn cả máu, và việc được chọn lên tàu Z-07 không khác gì tấm vé tái sinh.

Trở về căn phòng vỏn vẹn mười mét vuông của mình. Trên bàn không có quần áo hay vật dụng sinh hoạt thừa thãi, chỉ có một vài linh kiện điện tử cũ và chiếc máy cassette bằng nhựa đã bạc màu--thứ tài sản tinh thần duy nhất cậu cho phép mình giữ lại.

Tae-jun không thu dọn nhiều, vì quy định trên tàu Z-07 tàn nhẫn đến cực đoan. Mỗi người chỉ được phép mang theo tối đa 5kg hành lý cá nhân, nhưng với một Kỹ sư Sinh học Phục hồi như cậu, con số đó là một sự đánh đổi nghiệt ngã. Gần như toàn bộ định mức cân nặng đã được cậu dành trọn cho Lõi Bảo tồn Sinh học--một khối kim loại rỗng nặng trịch chứa các ống nghiệm đông khô giữ 'mã hạt giống' của những loài thảo dược quý hiếm, ký ức xanh duy nhất còn sót lại của một bán đảo đã bị thiêu rụi, thứ mà chỉ duy nhất Hàn Quốc mới có thể tái tạo.

Cậu nâng niu chiếc hộp như đang ôm cả tương lai của loài người trong lòng bàn tay. Chỉ còn dư lại đúng vài trăm gram cho chiếc máy cassette và một cuốn sổ tay ghi chép các công thức nuôi cấy độc quyền. Tất cả những gì thuộc về quá khứ, những tiện nghi hay kỷ vật gia đình đều phải bỏ lại phía sau, để đổi lấy một mã số kén ngủ đông và hy vọng về một màu xanh xa xôi trên hành tinh mới.

Tae-jun cầm chiếc thẻ từ màu bạc mà Min-ah vừa đưa, lật qua lật lại dưới ánh đèn bàn lờ mờ. Chỉ còn chưa đầy ba tiếng nữa, một trong những động cơ phản vật chất mạnh nhất từng được con người chế tạo sẽ khai hỏa, xé toạc bầu khí quyển này để đưa họ vào vũ trụ.

Sự im lặng đáng sợ của căn phòng sắp bị bỏ hoang kéo tuột suy nghĩ của cậu ngược về cái ngày định mệnh của nhiều năm trước. Có lẽ vì trong khoảnh khắc sắp phải giao phó toàn bộ mạng sống cho một cỗ máy bay giữa hư không, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong tâm trí Tae-jun là bóng lưng của người đàn ông đã luôn hoài nghi về độ an toàn của nó.

.

 

 

 

Đó là một buổi chiều tại khu sàng lọc kỹ thuật. Không gian ngột ngạt mùi mồ hôi và tiếng cãi vã của đám đông đang tuyệt vọng tìm cơ hội sống sót. Giữa tiền sảnh bê tông trần trụi, tiếng đập bàn chát chúa vang lên từ phòng họp kính làm tất cả mọi người phải ngoái nhìn.

"Mười hai milimet hợp kim Titan-Chì? Các ông đang xây tàu cứu thế hay đang đóng một cái quan tài biết bay vậy?"

Tae-jun, khi đó vẫn còn là một sinh viên thực tập đang ôm chồng tài liệu, đã đứng khựng lại. Qua lớp kính mờ bụi, cậu thấy một người đàn ông mặc bộ đồng phục kỹ sư cấp cao hơi bạc màu, gương mặt xanh xao nhưng đôi mắt rực cháy giận dữ. Anh ta đang chỉ thẳng tay vào bản thiết kế vỏ tàu.

"Bức xạ gamma từ bão mặt trời sẽ nướng chín phi hành đoàn trước khi họ kịp nhìn thấy quỹ đạo Sao Mộc. Nếu không tăng độ dày lớp vỏ lên ít nhất ba mươi phần trăm, tôi sẽ không ký tên vào bản nghiệm thu hệ thống điều hướng."

Đám quan chức của dự án Exodus mặt mũi đỏ gay, họ cố hạ thấp giọng để xoa dịu kẻ 'gàn dở' đang cản trở tiến độ. Nhưng người kỹ sư kia không lùi bước, anh ta đứng đó, cô độc và bướng bỉnh giữa một hệ thống đang vội vã chạy trốn. Tae-jun đứng bên ngoài, nhìn vào cái tên đính trên ngực áo anh ta, thầm nghĩ rằng trong cái thế giới đầy rẫy những lời dối trá ngọt ngào về một 'tương lai xanh' ở hành tinh nào đó, đây là người đầu tiên cậu thấy dám nói lên sự thật.

.

 

 

 

Tae-jun khẽ thở ra một hơi dài, ngón tay miết nhẹ lên những góc cạnh sắc sảo của chiếc thẻ từ. Cậu chợt nhận ra, sự tin tưởng của mình dành cho Min-ah không bắt đầu từ những lời hứa hẹn, mà bắt đầu từ chính sự hoài nghi đến cực đoan của anh.

Cậu đứng dậy, cất chiếc thẻ vào túi ngực áo khoác, ngay vị trí gần trái tim.

Đây không đơn thuần là một mảnh kim loại, mà là một ID Sinh trắc học cấp 2, một 'chìa khóa sống' chứa toàn bộ mã di truyền, lịch sử bệnh án và phân cấp kỹ thuật của cậu. Trong dự án Exodus, tấm thẻ này là thứ duy nhất phân biệt một con người có giá trị với một kẻ vô danh bị bỏ lại. Nếu mất nó, hệ thống an ninh của bến tàu sẽ từ chối nhận diện, và điều đó đồng nghĩa với cái chết.

Phía ngoài cửa sổ, những cột sáng khổng lồ của bến phóng đang xẻ dọc màn đêm đầy bụi của Seoul. Dự án Exodus tại Hàn Quốc được chia thành các phi đội từ Z-01 đến Z-10. Mỗi con tàu là một 'thành phố bay' khổng lồ dạng hình trụ, có khả năng chứa khoảng mười ngàn người. Tuy nhiên, tổng cộng một trăm ngàn chỗ ngồi đó vẫn là một con số quá nhỏ bé và tuyệt vọng so với năm mươi triệu người đang khao khát được sống.

Tae-jun ngước nhìn đồng hồ đếm ngược trên tường nháy đỏ, 02:45:12.

Bên ngoài, tiếng còi hú từ bến phóng vang lên trầm đục, báo hiệu đợt di tản cuối cùng cho phi hành đoàn nòng cốt. Tae-jun xách chiếc túi hành lý nhẹ tênh, bước ra khỏi căn phòng. Cậu biết, ở cuối hành lang tối tăm của khu cảng, tại cửa khoang C của con tàu vĩ đại mang tên Z-07, sẽ có một người đang chờ cậu.

.

 

 

 

Sau khi bước qua cửa an ninh cuối cùng, Tae-jun thờ phào khi nhìn thấy trục hành lang khổng lồ chạy dọc thân tàu, nơi được ví như xương sống của con quái vật kim loại Z-07.

Loa phóng thanh lặp đi lặp lại những chỉ dẫn bằng ba thứ tiếng, xen lẫn tiếng bước chân dồn dập của hàng trăm con người. Tae-jun phải lách qua vô số nhóm hành khách đang đứng tụ tập tại các ngã rẽ. Họ không giống những công nhân lem luốc ở Khu phức hợp số 04, mà là tập hợp của những gương mặt tinh anh nhất đã được chọn lọc của Hàn Quốc--những giáo sư đầu ngành với cặp kính dày cộp mang dáng vẻ ưu tư, những bác sĩ phẫu thuật đang ôm chặt túi dụng cụ chuyên dụng, và cả các nhà khoa học.

Dù không có vẻ ngoài sang trọng của giới cầm quyền, nhưng ở họ toát ra một thứ áp lực vô hình của những người biết rõ mình đang mang theo toàn bộ di sản tri thức của một đất nước trên vai.

Tại điểm giao cắt dẫn về khu vực ngủ đông của tầng dân sự, Tae-jun bị chặn lại bởi một toán robot an ninh đang phong tỏa lối đi.

"Yêu cầu kiểm tra ID tại điểm chốt 04." Giọng nói như tiếng kim loại nghiến vào nhau của robot vang lên.

Tae-jun đứng chờ sau một người đàn ông trung niên đang run rẩy đưa thẻ từ ra. Khi máy quét hiện lên màu đỏ cùng dòng chữ Cấp độ 4--Đang chờ xác minh, người đàn ông đó lập tức bị hai nhân viên an ninh lôi sang một bên.

"Làm ơn cho tôi lên tàu! Tôi đã trả đủ tiền rồi mà!"

Lời gào thét của ông ta bị át đi bởi tiếng rít của động cơ phản lực đang khởi động ở phía xa. Không có sự ưu tiên nào cho học hàm hay địa vị nếu chỉ số sinh trắc học không khớp với định mức năng lượng của tàu.

Tae-jun siết chặt quai túi, cúi đầu đi qua khi thẻ của cậu hiện lên màu xanh lục. Cậu nhận ra, ngay cả khi đã đứng rất gần cánh cửa có thể đi tới thế giới khác, cơ hội sống sót vẫn bị tước đoạt không do dự.

Càng đi sâu về phía trục trung tâm của con tàu, không gian càng trở nên tĩnh lặng và biệt lập. Đây là khu vực của Khoang C-- Phân khu Điều hành Trọng yếu, nơi tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của các khoang dân sự hay vẻ xa hoa của khoang hạng A. Không khí ở đây không có mùi nước hoa đắt tiền, chỉ có mùi ozone thanh khiết từ hệ thống lọc khí độc lập và cái lạnh lẽo của những lớp hợp kim chống phóng xạ.

Tại khúc quanh dẫn vào hành lang kỹ thuật phụ, nơi các hệ thống bổ trợ đang được gia cố cuối cùng, Tae-jun suýt va phải một nhóm công nhân đang chật vật di dời một bình áp suất loại lớn. Trên lớp vỏ thép có in dòng chữ bợt bạt.

Lõi nhiệt trung tâm – Mô đun 04 – sản xuất năm 2055.

Tae-jun khựng lại một nhịp. Một thiết bị đã hơn ba mươi năm tuổi, công nghệ lỗi thời trước cả cuộc chiến hạt nhân, vậy mà giờ lại gánh vác áp lực khổng lồ để duy trì sự sống cho cả một khoang tàu.

"Van xả áp số 2 đang bị kẹt. Nếu các anh không hạ nhiệt độ đầu vào ngay, áp suất ngược sẽ làm nứt các mối hàn đấy." Khoá huấn luyện sinh tồn bắt buộc trước khi lên tàu đã trang bị cho Tae-jun kiến thức nền tảng, khiến cậu vô thức cất lời từ bản năng lo lắng thuần túy.

Gã đàn ông cao lớn nhất trong nhóm, người đang đứng ở phía đầu bình, hất hàm nhìn cậu. Mồ hôi trộn lẫn bụi than chảy thành vệt trên gương mặt góc cạnh, gã trả lời bằng tông giọng khàn đặc, "Biết thế, nhưng hệ thống làm mát trung tâm bị cắt điện để ưu tiên cho khoang ngủ đông rồi. Tụi này đang phải xả thủ công đây."

Gã vừa dứt lời thì chiếc bình rung lên một nhịp mạnh, phả ra luồng hơi nước nóng gắt. Tae-jun vô thức đưa tay lên che mặt, hành động đó đã làm lộ ra tấm thẻ tên gắn trên ngực áo bảo hộ của cậu.

Ánh mắt gã đàn ông quét qua dòng chữ, Kang Tae-jun--Kỹ sư Sinh Học Phục hồi—Dự án hạt giống chiến lược.

Ngay lập tức, vẻ bình thản trên gương mặt gã biến mất, thay vào đó là một nụ cười nửa miệng, ánh mắt thoáng ghen tị lộ liễu. "Cảm ơn lòng tốt nhé, nhưng ngài cứ lo giữ mấy cái lọ hoa đi. Vỡ cái nào thì bọn tôi gánh không nổi đâu."

Gã hất hàm ra hiệu cho đồng đội, cố tình đẩy mạnh chiếc bình đi sát qua vai Tae-jun, khiến cậu phải lùi sát vào vách thép lạnh lẽo. Tae-jun không tranh cãi, cậu chỉ khẽ gật đầu rồi bước nhanh hơn. Cậu hiểu sự thù hằn đó. Đội ngũ nòng cốt như cậu và Min-ah sẽ được ngủ đông trong những kén thế hệ mới với nguồn năng lượng dự phòng riêng biệt, trong khi hàng ngàn người ở khoang kỹ thuật phụ và dân sự phía sau phải chia sẻ một mạng lưới năng lượng bấp bênh hơn nhiều.

Biển báo Khoang C hiện ra sau một cánh cửa nén khí nặng nề. Tae-jun áp thẻ từ vào ô cảm biến, lập tức, tiếng  của áp suất thay đổi vang lên, và không gian bên trong hiện ra.

Cánh cửa nén khí vừa đóng lại, mọi âm thanh hỗn loạn của thế giới ngoài kia lập tức bị triệt tiêu, chỉ còn lại tiếng rung siêu âm đều đặn của động cơ. Giữa không gian vô trùng lạnh lẽo, chỉ có duy nhất Min-ah đang ở ngay trước mắt Tae-jun, cô độc giữa mớ dây cáp và màn hình, như thể anh đã ở đây từ thiên niên kỷ trước.

Dưới ánh đèn huỳnh quang xanh nhạt của khoang tàu, vóc dáng của Min-ah trông gầy gò và nhỏ bé đến lạ lùng so với sự vĩ đại của cỗ máy bao quanh. Lưng anh hơi khom lại khi chăm chú vào bảng điều khiển, những ngón tay vẫn di chuyển với tốc độ của một thuật toán đã được lập trình sẵn.

Tae-jun bỗng thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Sự hiện diện của Min-ah mang đến cho cậu một cảm giác mâu thuẫn đến nghẹt thở. Vừa tĩnh lặng như pho tượng cũ kỹ giữa đống sắt vụn, vừa rực cháy một sức sống bền bỉ, gai góc. Nhìn bóng lưng anh, Tae-jun chợt nhận ra rằng giữa mười ngàn con người đang chen chúc trên con tàu này, chỉ có duy nhất người đàn ông này là thật. Chỉ có anh là sợi dây thừng duy nhất nối cậu lại với thực tại, ngăn không cho cậu tan biến vào sự hư vô của vũ trụ ngoài kia.

Một nỗi xúc động không tên cuộn lên trong lòng, khiến Tae-jun đứng chôn chân tại chỗ, không nỡ phá vỡ cái khoảng không độc hành của anh.

"Muộn năm phút." Min-ah không ngẩng đầu lên khỏi bảng điều khiển cầm tay, giọng anh vang vọng rõ ràng trong khoang tàu vắng lặng, "Em bị kẹt ở chốt số 04 à?"

"Ừ." Tae-jun thở hắt ra, bước lại gần anh. "Họ đang lọc bớt người ngay tại cửa khoang dân sự. Em tưởng danh sách đã chốt xong từ tuần trước rồi chứ?"

Min-ah lúc này mới ngước lên, đôi mắt anh sắc lạnh, chứa đựng sự thấu thị lạnh lùng, "Danh sách bị thay đổi. Năng lượng dự trữ của tàu tụt dốc nhanh hơn dự báo. Cơ trưởng đang giảm tải tối đa để đảm bảo cho cú nhảy không gian, nên người thừa thãi-- à, ý anh là bọn tài phiệt lắm tiền ấy, sẽ bị cắt bớt đầu tiên. Anh cũng vừa biết cách đây mười phút thôi."

Tae-jun lặng người. Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh người đàn ông ở chốt số 04, đôi bàn tay run rẩy và tiếng khóc nghẹn bị dập tắt bởi đội an ninh.

Cậu nhìn vào đôi tay gầy gò của Min-ah đang siết chặt thiết bị cầm tay. Tae-jun cảm thấy con tàu khổng lồ này không giống vị cứu tinh, mà là một sinh vật tàn bạo đang ăn thịt chính đồng loại của nó để có sức bay đi. Nỗi ghê tởm mơ hồ dâng lên trong cuống họng, tấm thẻ từ bạc trong túi ngực bỗng nặng trĩu như một khối chì. Tae-jun đang đứng đây, hít thở bầu không khí được lọc sạch, trong khi ngoài kia, những người đồng loại của cậu-- có lẽ là cả những công nhân từng cùng cậu thức trắng đêm ở khu phức hợp-- đang bị vứt bỏ như những linh kiện lỗi thời.

Sự chín chắn bấy lâu dần bị lung lay. Tae-jun không khỏi tức giận khi thấy mạng người giờ đây còn không bằng mật độ oxy, và cái giá của sự sống lại được trả bằng máu và hơi thở của hàng ngàn người khác.

"Vậy còn chúng ta?" Tae-jun hỏi khẽ, giọng cậu run lên giữa tiếng rầm rì của máy móc.

Min-ah quay sang nhìn cậu. Dưới ánh sáng xanh chập chờn của bảng điều khiển, gương mặt anh hiện lên một nét tàn nhẫn nhưng lại tràn đầy sự bảo bọc. Anh bước lại gần, giọng trầm xuống như tự sự.

"Chúng ta là những người quan trọng. Dự án này cần anh để con tàu được ổn định, và quan trọng hơn cả..." Anh dừng lại một nhịp, mắt nhìn xoáy vào túi hành lý chứa những ống nghiệm mã gene của Tae-jun. "...Họ cũng cần em. Không có Mã hạt giống và kỹ năng phục hồi sinh quyển của em, hành tinh mới đó cũng chỉ là một nghĩa địa đá vôi mà thôi. Anh có thể giúp nhân loại bay đến đích, nhưng họ có sống ở đó được không, đều nhờ vào em."

Min-ah đặt tay lên vai Tae-jun, cái lạnh từ những ngón tay của người kỹ sư như một dấu ấn kéo cậu về thực tại.

"Vì thế, ít nhất là bây giờ, chúng ta không phải là đối tượng bị cân nhắc. Chúng ta buộc phải sống, dù cái giá phải trả là sự biến mất của hàng ngàn người ngoài kia."

Tae-jun hít một hơi thật sâu. Lời khẳng định của Min-ah không làm nỗi đau trong cậu biến mất, nhưng nó mang lại sức nặng của trách nhiệm. Tae-jun không chỉ đang sống cho mình, cậu đang mang theo cả tương lai xanh duy nhất của một chủng tộc đang lụi tàn.

"Em hiểu rồi." Tae-jun gật đầu, ánh mắt cậu dời về phía khối trụ năng lượng đang xoay đều ở trung tâm khoang C. Ánh sáng xanh thẫm của nó đổ bóng dài lên sàn kim loại, tạo ra một không gian hư ảo và tách biệt hoàn toàn với thực tại tàn khốc phía sau cánh cửa nén khí.

Min-ah khẽ nhếch môi, một biểu cảm vui vẻ hiếm hoi lướt qua gương mặt lạnh lùng. Anh buông vai cậu ra, những ngón tay vẫn còn vương chút hơi ấm ấy ngay lập tức quay lại bàn điều khiển, gõ một lệnh khóa dứt khoát. Tiếng chốt thép sập lại nặng nề, khóa chặt khoang C khỏi dòng người đang hỗn loạn bên ngoài.

"Tốt. Cởi bỏ áo khoác ngoài đi. Anh cần gắn các điện cực cảm biến để đo lại nhịp sinh học lần cuối." Min-ah nói, mắt vẫn không rời khỏi những dòng thông số đang chạy dọc màn hình. "Chỉ cần một sai số nhỏ nhất thôi, hệ thống sẽ tự động loại biên kén của em ngay khi tàu ra khỏi quỹ đạo."

Tae-jun hơi khựng lại. Cậu chậm rãi tháo chiếc áo bảo hộ nặng nề, để lộ lớp áo lót mỏng dính sát vào cơ thể. Trong lúc đó, trên màn hình radar an ninh của khoang C đột ngột lóe lên những điểm đỏ dồn dập.

Cả Min-ah và Tae-jun đồng loạt nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát trên cao. Ở đó, những bóng người tuyệt vọng đang bắt đầu xô đẩy robot an ninh. Tiếng kim loại va chạm và tiếng hét bị bóp nghẹt vang lên qua bộ đàm nội bộ. Khung cảnh hiện lên qua ống kính góc rộng trông giống như đàn kiến đang quằn quại trong chiếc hộp sắt nung nóng.

"Có sự cố ở cửa khoang dân sự rồi sao?" Tae-jun hỏi, giọng cao lên vì lo lắng.

"Kệ bọn họ đi." Giọng Min-ah bỗng trở nên khàn đặc, anh tắt màn hình quan sát rồi quay người lại, cầm trên tay những miếng dán cảm biến lạnh lẽo, "Hệ thống đang tự cân bằng. Thừa người thì phải loại đi thôi."

Min-ah bước lại gần Tae-jun, đẩy cậu ngồi xuống chiếc ghế kỹ thuật. Khi anh đưa tay lên định dán điện cực vào thái dương cậu, Tae-jun vô tình nhìn thấy một bảng thông báo nhỏ vừa hiện lên ở góc khuất màn hình làm việc của Min-ah, một dòng chữ màu vàng nhạt,

Ưu tiên sinh học: Mã số 0093-- Đã ghi đè bởi Quyền Cơ trưởng.

"Mã 0093... là của anh mà?" Tae-jun thắc mắc, giữ lấy cổ tay của Min-ah trong không trung, "Tại sao lại có quyền ghi đè của Cơ trưởng ở đây?"

Bàn tay Min-ah hơi run lên một nhịp trước khi lấy lại vẻ điềm tĩnh thường trực. Anh không nhìn vào mắt Tae-jun, chỉ lạnh lùng giật tay cậu ra.

"Ngồi yên đi."

Min-ah rất gầy, nhưng cái giật tay của anh lại mang sức nặng lạnh lẽo khiến Tae-jun sững sờ. Cậu ngồi im trên chiếc ghế kỹ thuật, đôi mắt vẫn không rời khỏi dòng chữ vừa biến mất trên màn hình. Trong bầu sáng xanh nhạt của khoang C, cảm giác bất an bắt đầu nảy mầm trong đầu Tae-jun. Tại sao một kỹ sư như Min-ah lại cần đến lệnh ghi đè từ Cơ trưởng? Chẳng phải sự tồn tại của anh vốn đã là điều kiện tiên quyết để con tàu này vận hành sao?

Tae-jun cảm nhận được hơi lạnh từ những miếng điện cực khi Min-ah ấn chúng vào thái dương và lồng ngực mình. Ngón tay của anh lướt qua da thịt cậu, dứt khoát nhưng cũng có vẻ đang cố tránh né mọi sự tiếp xúc lâu hơn mức cần thiết. Tae-jun nhìn nghiêng gương mặt Min-ah-- một dung mạo tĩnh lặng như băng, nhưng lại ẩn chứa những rạn nứt mà cậu không thể chạm tới.

"Xong rồi." Min-ah lùi lại một bước, giọng anh bình thản như chưa từng có sự dao động nào xảy ra. "Chỉ số tim mạch của em hơi cao, nhưng vẫn trong mức cho phép. Nghỉ ngơi một chút đi, chúng ta sẽ bắt đầu quy trình chính thức khi tàu đạt đến vận tốc thoát ly."

Min-ah quay lưng về phía cậu, tiếp tục đắm mình vào những dòng lệnh khô khốc trên máy chủ. Tae-jun khoác lại chiếc áo bảo hộ, nhưng cái lạnh của những miếng cảm biến dường như đã thấm sâu vào tận xương tủy. Cậu nhìn bóng lưng của Min-ah, rồi qua ô cửa nhỏ nhìn ra phía đuôi tàu.

Dưới kia, Trái Đất đã bắt đầu trở nên nhỏ bé. Những đám mây rỉ sét cuồn cuộn bao phủ lấy các lục địa đang chết dần, lốm đốm những ánh lửa từ các vụ nổ và cháy rừng không người dập tắt. Một hành tinh từng là cái nôi của sự sống, giờ đây trông chẳng khác gì một viên than tổ ong đang tàn lụi giữa hư không đen kịt.

Tiếng động cơ gầm rú bên dưới sàn tàu ngày một dữ dội, một cơn rung chấn mạnh mẽ chạy dọc thân kim loại của Z-07. Còi báo hiệu vang lên ba hồi dài trầm đục--thông báo cho đợt nhảy vọt vào không gian chính thức bắt đầu.

Họ đang rời đi. Họ đang bỏ lại tất cả. Vườn mẫu đơn rũ héo trong phòng thí nghiệm, những tiếng gào thét tuyệt vọng ở chốt an ninh số 04, và cả một nền văn minh đã kiệt quệ.

Tae-jun khép mắt lại, tay siết chặt túi hành lý có chứa chiếc máy cassette cũ. Giữa cái rung bần bật của con tàu và sự im lặng đáng sợ của Min-ah, cậu nhận ra hành trình của họ không phải cuộc chạy trốn đến thiên đường, mà là dấn thân vào một bóng tối còn sâu thẳm và đầy rẫy khó khăn hơn cả thế giới họ vừa rời bỏ.

Z-07 rít lên tràng âm thanh xé lòng. Rồi như một viên đạn bạc, nó đâm xuyên qua tầng khí quyển mục nát, lao vút vào khoảng không vô định của vũ trụ.

 

 

 

 

 

 

Chú thích: (bao gồm cả kiến thức thực tế và giả tưởng)

Một số chi tiết trong chương này, đặc biệt là việc các vụ nổ quy mô lớn gây ảnh hưởng đến từ trường Trái Đất (được mô tả trong phần in nghiêng đầu chương), được xây dựng nhằm phục vụ cho cốt truyện và không hoàn toàn chính xác về mặt khoa học. Trên thực tế, từ trường của hành tinh chủ yếu được tạo ra bởi chuyển động của lõi sắt nóng chảy bên trong và gần như không bị tác động trực tiếp bởi các hoạt động trên bề mặt, kể cả chiến tranh hạt nhân. 

Ngoại hành tinh (Exoplanet) - Bất kỳ hành tinh nào nằm ngoài Hệ Mặt Trời. Hầu hết các ngoại hành tinh được phát hiện đều quay quanh một ngôi sao khác, nhưng cũng có những hành tinh lang thang không thuộc hệ sao nào.

Sao lùn (Dwarf Star)- Một thuật ngữ thiên văn học dùng để chỉ các ngôi sao thuộc dãy chính có kích thước và độ sáng trung bình hoặc nhỏ. Ví dụ: Sao lùn vàng (giống như Mặt Trời), Sao lùn đỏ (loại sao phổ biến nhất trong vũ trụ, có tuổi thọ cực dài).

Bắc Triều Tiên và Nam Triều Tiên - Hai thực thể chính trị riêng biệt trên bán đảo Triều Tiên kể từ sau Chiến tranh thế giới thứ hai (1945). Nam Triều Tiên (Đại Hàn Dân Quốc) theo thể chế dân chủ cộng hòa, Bắc Triều Tiên (Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên) theo thể chế xã hội chủ nghĩa đặc thù.

Biển Hoàng Hải (Yellow Sea) - Vùng biển nằm giữa Trung Quốc và bán đảo Triều Tiên. Tên gọi xuất phát từ phù sa sông Hoàng Hà chảy vào làm nước biển có màu vàng đục.

Biển Nhật Bản (Sea of Japan) - Vùng biển nằm giữa quần đảo Nhật Bản, bán đảo Triều Tiên và vùng Viễn Đông của Nga. Đây là vùng biển có ý nghĩa chiến lược quan trọng về giao thương và quân sự.

Bình Nhưỡng (Pyongyang) - Trung tâm chính trị, văn hóa và kinh tế lớn nhất của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, nằm bên bờ sông Đại Đồng.

Kính viễn vọng Kepler - Kính thiên văn không gian của NASA được thiết kế với mục tiêu duy nhất là săn tìm các hành tinh có kích thước tương đương Trái Đất trong vùng có thể cư trú (Habitable Zone).

Khu phức hợp - Một tập hợp các tòa nhà hoặc công trình được kết nối với nhau về mặt chức năng, thường dùng trong công nghiệp, quân sự hoặc các trung tâm nghiên cứu quy mô lớn.

Áp suất buồng đốt - Một thông số kỹ thuật trong động cơ nhiệt. Trong hàng không vũ trụ, áp suất này phải được kiểm soát cực kỳ nghiêm ngặt; nếu quá thấp động cơ sẽ mất lực đẩy, nếu quá cao sẽ gây nổ buồng đốt.

Oxy tái chế - Khí oxy được tạo ra thông qua các hệ thống đóng (như trên tàu vũ trụ hoặc tàu ngầm) bằng phương pháp điện phân nước hoặc thu hồi CO2 qua các màng lọc hóa học thay vì lấy từ khí quyển tự nhiên.

Rơ-le (Relay) - Một công tắc điện từ hoạt động bằng điện. Nó cho phép một mạch điện công suất thấp điều khiển một mạch điện công suất cao hơn, đảm bảo an toàn và tự động hóa trong các hệ thống điều khiển.

Kỹ sư Trưởng Hệ thống (Chief Systems Engineer) - Lãnh đạo kỹ thuật cao cấp, chịu trách nhiệm thiết kế, tích hợp, duy trì các hệ thống phức tạp, đảm bảo hiệu suất, dẫn dắt nhóm kỹ sư, xác định tiêu chuẩn, và quản lý rủi ro kỹ thuật. Đây là vị trí chiến lược đòi hỏi kiến thức sâu rộng, kỹ năng lãnh đạo và tư duy tổng thể.

Kỹ sư Sinh học Phục hồi (Restoration Biogeneticist) - Một chức danh giả tưởng dựa trên sự kết hợp giữa Kỹ thuật di truyền (Genetic Engineering) và Sinh thái học phục hồi (Restoration Ecology). Để phục vụ cho cốt truyện, vị trí này chịu trách nhiệm sử dụng công nghệ can thiệp gene để tái tạo các loài sinh vật đã tuyệt chủng hoặc suy thoái, đồng thời thiết lập lại các hệ sinh thái cân bằng trong môi trường nhân tạo hoặc môi trường mới.

Lõi Bảo tồn Sinh học (Bio-preservation Core): Khái niệm giả tưởng về hệ thống lưu trữ gene tập trung. Dựa trên công nghệ Bảo quản lạnh sâu (Cryopreservation) thực tế để đình chỉ hoạt động tế bào ở nhiệt độ cực thấp, bảo tồn DNA qua hàng nghìn năm.

Bức xạ Gamma - Một dạng bức xạ điện từ có bước sóng cực ngắn và năng lượng cực cao. Nó có khả năng xuyên thấu mạnh nhất trong các loại bức xạ và gây tổn thương nghiêm trọng đến cấu trúc DNA của sinh vật sống.