Actions

Work Header

Ryulwoo | Angel

Summary:

Viet&Eng
Cha Ryul tìm thấy một thiên thần bị đọa đày dưới chân thập tự giá. Người mỏng manh như sương khói, thơm mùi huệ tây và mang đôi cánh trắng muốt khiến vị linh mục trẻ tin rằng mình đã chạm tay vào ân điển tuyệt mỹ nhất của thiên đường

Priest Ryul finds a fallen angel beneath the foot of the crucifix. Fragile as drifting mist, scented with lilies, and bearing wings of pure white, he makes the young priest believe he has touched the most exquisite grace of Heaven.
🔞

Notes:

Warning :

This work is a piece of fiction and is not intended to reflect or criticize any real-world religion or belief system.

It contains dark themes, including religious imagery, moral corruption, and explicit content. Please read at your own discretion.

.

Do not translate, repost, or adapt this work without my permission.

Unauthorized translations or reposts are not allowed. Proper credit is required for any approved use.

Work Text:

Viet ver : 

 

tại vương quốc rực rỡ nơi những tháp chuông kiêu hãnh vươn cao như muốn chạm vào gấu áo của thiên chúa chí cao. cha ryul hiện thân như một tạo vật hoàn mỹ nhất mà ân điển từng nhào nặn nên từ bụi đất thánh. cha không chỉ là một vị linh mục trẻ tuổi với trí tuệ mẫn tiệp, cha là hiện thân của sự thanh khiết tuyệt đối giữa một thế gian đầy rẫy bụi trần lầm lạc. 

 

trong ngôi đại thánh đường nguy nga với những vòm mái cao vút dường như đang hát ca tụng vinh quang thiên quốc. nơi những bức bích họa của các bậc thầy phục hưng dệt nên một thiên đường rực rỡ với những thiên thần có đôi cánh tuyết trắng và đôi mắt mang màu của sự cứu rỗi. ryul thường đứng lặng yên dưới ánh sáng ngũ sắc xuyên qua những ô cửa kính vạn hoa. đối với anh, đó là hình hài duy nhất của sự thánh thiện, là đức tin tuyệt mỹ mà anh hằng tôn thờ bằng tất cả hơi thở và dòng máu nóng hổi trong tim mình.

 

gương mặt của vị linh mục ấy thanh tú và trang nghiêm như tạc từ khối cẩm thạch trắng tinh khôi nhất của vùng carrara. một vẻ đẹp khiến những người đàn bà tội nghiệp trong vùng phải che mặt khóc thầm vì biết rằng đôi môi ấy chỉ dành cho những lời kinh nguyện và những chén thánh tinh tuyền. các con chiên nhìn anh với sự sùng kính vô ngần, coi anh như một sứ giả của ánh sáng được gửi xuống để dẫn lối cho những linh hồn lạc lối. và dù cho có bao thiếu nữ thầm tiếc nuối cho một bờ vai vững chãi và một đôi mắt sâu thẳm lại cam tâm giấu mình sau lớp áo dòng đen tuyền nghiêm cẩn, thì ryul vẫn bình thản bước đi trong sự chở che của giáo hội. trái tim anh là một tòa thành nội bất xuất ngoại bất nhập, một đền thờ không tỳ vết nơi chỉ vang vọng tiếng đàn organ trầm hùng và lòng mến chúa sắt son không hề lay chuyển.

 

khi thời khắc của sứ vụ hành hương tìm đến theo tiếng gọi thiêng liêng của bề trên. ryul khoác lên mình chiếc áo choàng gai của người môn đệ truyền tin và cầm gậy gộc bước đi. cha rời xa quê hương giàu có và những giáo đường ngập tràn hương trầm để dấn thân vào những vùng đất lạ lẫm, nơi đức tin chưa được gieo mầm hoặc đã bị thời gian vùi lấp dưới lớp tro tàn của sự quên lãng. cha đi với một tâm thế kiêu hãnh của một hiệp sĩ bảo vệ chân lý, mang theo niềm tin rực cháy về một thiên đường có thật giữa nhân gian và những thiên thần bằng da thịt luôn dõi theo bước chân kẻ hành hương.

 

anh băng qua những cánh rừng già trầm mặc và những thảo nguyên lộng gió trong niềm hân hoan thánh đức. khi những vệt nắng cuối ngày lịm dần sau những rặng thông già u uất. ryul dừng chân trước một đại tu viện cổ kính nay đã bị thời gian gặm nhấm đến trơ trọi những cột đá xám lạnh, ngôi thánh đường bị lãng quên ấy đứng cô độc giữa rừng sâu như một lời nhắc nhở buồn bã về vinh quang đã mất. nhưng đối với một linh hồn sùng đạo, nơi đây vẫn toát ra một vẻ uy nghiêm thầm lặng. ryul đẩy cánh cửa gỗ nặng nề vang lên tiếng kẽo kẹt ai oán và bước vào bên trong không gian ngập tràn mùi hương của gỗ mục cùng rêu phong ẩm ướt. rồi ngay khi anh tiến gần về phía cung thánh, nơi cây thập tự giá bằng gỗ sồi đã mục nát và đổ nghiêng theo năm tháng. một luồng sáng dịu nhẹ tựa như hào quang của thiên triều đột ngột bừng lên, khiến trái tim vị linh mục trẻ thắt lại trong một niềm hân hoan không thể thốt nên lời.

 

trên bục đá lạnh lẽo của cung thánh, ngay dưới chân đấng chịu nạn. anh nhìn thấy một kiệt tác bằng da thịt đang hơi thở thoi thóp giữa những cánh hoa hồng héo tàn úa. đó là một thiên thần. một thực thể mang vẻ đẹp thoát tục của những mĩ nam trong các bức họa phục hưng mà ryul hằng tôn thờ. cậu nằm đó, bao bọc trong lớp xiêm y bằng lụa trắng ngà mỏng manh như sương khói bụi trần. những sợi xích vàng ròng mảnh mai đan chéo trên khuôn ngực phập phồng, bắt lấy chút ánh sáng tàn cuối ngày để rực lên một vẻ quyền quý tột bậc và thánh thiện khôn cùng. hai bả vai mảnh mai như thiếu nữ lại rũ xuống một đôi cánh tuyết trắng khổng lồ, mềm mại và tinh khôi đến mức ryul ngỡ rằng mình vừa chạm tay vào một giấc mơ của thiên đường.

 

cha quỳ sụp xuống sàn đá đầy cát bụi, đôi bàn tay run rẩy không dám chạm vào thực thể đang thiếp đi vì sợ rằng hơi thở phàm trần của mình sẽ làm vấy bẩn sự thuần khiết ấy. đôi mắt ryul dán chặt vào gương mặt của thiên thần, một gương mặt thanh tú với làn da trắng sứ phản chiếu ánh nến leo lắt từ đâu đó bỗng chốc rực sáng. trong khoảnh khắc ấy, đức tin của cha bỗng chốc trở nên sống động hơn bao giờ hết. cha tin rằng chúa đã nghe thấy lời cầu nguyện của mình và người đã gửi một thiên thần xuống để dẫn dắt kẻ tôi tớ trung thành qua bóng tối của cuộc hành hương. 

 

mùi hương trầm nhẹ nhàng trộn lẫn với mùi máu thanh khiết, và hương hoa hồng héo quắt tỏa ra từ cơ thể thiên thần nọ. tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa ma mị khiến linh hồn ryul chao đảo trong một cơn say thánh đức đầy mê hoặc. anh khẽ khàng nâng bàn tay mảnh mai của người lên, và trong sự tĩnh lặng rợn người của ngôi giáo đường bỏ hoang. cha thì thầm một lời chào cung kính như đang đối diện với chính sứ giả của ngai tòa thiên quốc.

 

bàn tay thiên thần nhỏ nhắn và trắng muốt như nhành huệ tây vừa hé nở dưới ánh trăng. những ngón tay thon dài chạm vào lớp áo dòng thô ráp của ryul khiến anh cảm thấy một luồng điện thanh khiết chạy dọc sống lưng. ryul ngước nhìn gương mặt thoát tục ấy, nơi đôi môi nhợt nhạt khẽ mấp máy như muốn thốt lên những lời kinh nguyện bị lãng quên từ ngàn đời. anh thì thầm, giọng khản đặc vì sự sùng kính tột độ hòa lẫn với niềm bàng hoàng khôn tả

 

"người là ai. hỡi sứ giả của vinh quang vĩnh cửu. và vì cớ gì người lại hiện thân giữa chốn trần gian lầm than và hoang phế này"

 

đôi rèm mi của thiên thần khẽ rung động rồi mở ra, để lộ đôi mắt trong vắt như hồ nước mùa thu nhưng ẩn chứa một nỗi u sầu sâu thẳm của kẻ vừa bước ra từ cõi vĩnh hằng. giọng nói ấy cất lên, thanh mảnh và du dương như tiếng đàn harp vang vọng giữa những vòm mái cao vút của giáo đường. khiến lòng ryul thắt lại trong một nỗi đau đớn ngọt ngào

 

"ta là woojin. một linh hồn từng ngự trị nơi ngai tòa ánh sáng nhưng nay đã bị thiên đường chối bỏ"

 

âm thanh ấy mềm mại như tơ lụa. rót vào tai ryul những giai điệu của sự u uất. rồi woojin khẽ nghiêng mái tóc vàng óng ả. nhìn sâu vào tâm khảm vị linh mục trẻ. 

 

"còn anh, người tôi tớ có đôi mắt nhân từ tựa như ánh sao đêm kia. danh tính của anh là ai mà lại dấn thân vào nơi rừng sâu u tịch này?"

 

"con là ryul. một kẻ hèn mọn tận hiến cuộc đời dưới chân thập tự giá trên hành trình sứ vụ truyền giáo đầy gian truân"

 

ryul đáp. đầu cúi thấp trước vẻ đẹp thoát tục của woojin, anh nhìn vào bờ vai mảnh khảnh và vòng eo thon nhỏ của thiên thần, một hình hài thanh tú và yếu ớt đến mức khiến người ta chỉ muốn bao bọc trong những lớp lụa nhung quý giá nhất. nhưng chính lúc ấy. woojin bỗng chốc rơi lệ. những giọt nước mắt lấp lánh như những hạt kim cương lăn dài trên gò má trắng sứ. nghe đến đó. cậu thút thít, giọng nói nghẹn ngào đầy cay đắng. 

 

"vậy ra anh là người của ngài. người mang tin mừng của Người đã nhẫn tâm ruồng bỏ tôi chỉ vì một sai lầm trong lúc tạo tác. ngươi có biết không, ryul đáng kính. thiên đường vốn dĩ không có chỗ cho những thứ không vẹn tròn"

 

vừa nói, woojin vừa run rẩy đưa bàn tay mảnh khảnh bám lấy vai áo của ryul, như một kẻ sắp chết đuối tìm thấy phao cứu mạng. 

 

"họ đuổi ta đi vì hình hài này. vì sự cấu tạo mà họ gọi là vết nhơ của tạo hóa"

 

cậu nhìn thẳng vào mắt ryul. ánh mắt vừa van lơn vừa đầy khát khao thiêu đốt. 

 

"ngươi có muốn nhìn thấy lý do mà một thiên thần phải chịu đọa đày không. hay ngươi cũng sẽ giống như họ, sẽ quay lưng lại với ta ngay khi nhìn thấu sự thật này"

 

chẳng đợi ryul kịp định thần. woojin với một động tác chậm rãi đầy mê hoặc, vạch lớp lụa trắng ngà và những sợi xích vàng ròng đang siết nhẹ lên làn da mịn màng. để lộ ra bí mật tăm tối nhất bên dưới vẻ ngoài mĩ miều ấy. trước mắt ryul, nơi ấy là giao thoa kỳ diệu giữa nét kiêu hãnh của nam giới và sự mềm mại nhu mì của nữ nhi. là một nụ hoa của sự hỗn mang đang e ấp giữa những nếp vải trắng tinh khôi, một vẻ đẹp tội lỗi mà không một bản thảo thánh kinh nào từng nhắc tới.

 

ryul sững sờ hơi thở anh nghẹn lại trong cổ họng. khi woojin, vẫn với đôi mắt đẫm lệ đầy tội nghiệp, khẽ nâng bàn tay mảnh mai của anh lên và đặt nó vào vùng nhạy cảm đầy mê hoặc của mình. cảm giác ấm nóng và mềm mại đột ngột truyền qua da thịt khiến vị linh mục trẻ run rẩy dữ dội. anh muốn rụt tay lại trước sự cấm kỵ tột cùng này, nhưng ánh mắt của woojin lại khóa chặt lấy anh. một ánh mắt không còn sự u sầu thuần khiết mà đã nhuốm màu một sự khát khao thiêu đốt.

 

woojin thì thầm, giọng nói thanh mảnh và du dương nay lại mang âm hưởng của một khúc ca gọi hồn ma mị. 

 

"rốt cuộc thì, chúa đã chối bỏ ta vì hình hài dị biệt này. nhưng ngươi, người tôi tớ có đôi mắt nhân từ tựa như ánh sao đêm kia. ngươi có cam tâm để tôi cô độc giữa bóng tối hoang tàn này không? hãy dùng tình yêu của ngươi để sưởi ấm cho linh hồn bị đọa đày này, hãy dùng sự tận hiến của ngươi để xoa dịu nỗi đau của một tạo vật lầm lạc"

 

woojin khẽ nghiêng đầu. để lộ chiếc cổ thanh tú và bờ vai mảnh dẻ. những sợi xích vàng ròng mảnh mai đan chéo trên khuôn ngực phập phồng như một lời mời gọi đầy khiêu gợi.

 

cái chạm tay đầy tội lỗi và những lời lẽ mật đắng ấy chính là nhát kiếm chí mạng. xuyên thủng hoàn toàn tòa thành đức tin kiêu hãnh mà ryul hằng tôn thờ suốt bao năm tháng nhiệm mầu. mọi giới luật nghiêm cẩn trong lòng anh bỗng chốc tan chảy như sáp nến gặp lửa. anh nhìn vào gương mặt đẹp tuyệt trần và cơ thể dị biệt đầy mời gọi của woojin và trong cơn say của sự thương xót hòa quyện với dục vọng nguyên thủy đang cuộn trào ngay giữa chốn cung thánh tôn nghiêm. ryul đã tình nguyện để mình chìm sâu vào vòng tay của woojin. anh không thấy ghê tởm, anh chỉ thấy một sự khao khát bảo vệ và chiếm hữu mãnh liệt đối với tạo vật tội nghiệp này. anh muốn dùng tình yêu của mình để chuộc lỗi cho woojin. 

 

dưới chân cây thập tự giá gãy nát đã không còn gương mặt của đấng từ bi dõi theo. ngay trên bục cung thánh vốn chỉ dành cho những lời chúc tụng thánh danh cao cả nhất. một cuộc tế lễ xác thịt nồng cháy và đầy tội lỗi đã bùng lên mạnh mẽ giữa tiếng gió rít qua những khe đá lạnh lẽo của phế tích tu viện. cha ryul dâng hiến tất cả sự thanh khiết của một đời tu sĩ tận hiến vào vòng tay mảnh mai như tơ trời nhưng lại mang sức hút của địa ngục của woojin. trong cơn mê đắm cuồng dại của da thịt. khi những lời kinh nguyện thiêng liêng bị thay thế hoàn toàn bằng tiếng thở gấp gáp dồn dập, tiếng thút thít ngọt ngào và mùi trầm hương quyện chặt lấy hương hoa hồng héo tàn úa. vị linh mục trẻ sùng đạo ngỡ rằng mình đang thực hiện một hành vi cứu rỗi vĩ đại.

 

bàn tay cha mơn trớn trên làn da trắng sứ mịn màng như gốm quý của woojin, siết chặt những sợi xích vàng ròng và lớp lụa trắng ngà mỏng manh. cha đắm chìm trong cấu tạo cơ thể dị biệt đầy mê hoặc mà cha tin là một kiệt tác bị bỏ rơi của thiên chúa chí cao, nhưng ryul, vị linh mục vốn dĩ chỉ biết đến những lời cầu nguyện thầm lặng. lúc này lại sung sức đến mức kinh ngạc. như thể một ngọn lửa dục vọng chưa từng được khám phá đã bùng cháy trong tim cha. cha siết chặt woojin trong vòng tay, cơ thể hai người hòa làm một, tạo nên một vũ điệu đầy mê hoặc và tội lỗi ngay tại chốn cung thánh tôn nghiêm.

 

tiếng rên rỉ thanh mảnh nhưng du dương của woojin cất lên, như một khúc nhạc ma mị rót vào tai ryul. khiến lòng cha thắt lại trong một nỗi đau đớn ngọt ngào và càng thêm điên cuồng chiếm hữu. giọng rên ấy mềm mại như tơ lụa, nhưng lại mang âm hưởng của một khúc ca gọi hồn ma mị. khiến linh hồn ryul hoàn toàn tha hóa. sự nồng cháy của cuộc làm tình lan tỏa khắp ngôi thánh đường bị lãng quên. biến nơi đây thành một thiên đường của da thịt và tội lỗi, đức tin hoàn toàn bị thiêu rụi trước ngọn lửa dục vọng nồng nặc mùi trầm hương và hoa hồng héo.

 

nhưng chính trong khoảnh khắc đỉnh điểm của sự hòa quyện xác thịt. khi linh hồn ryul tưởng như đã tan chảy vào hư vô của khoái lạc. một tia sáng lạnh lẽo của lý trí chợt xé toạc màn sương mù của dục vọng. cha bàng hoàng nhớ lại những dòng kinh văn cổ xưa mà mình từng thuộc lòng dưới ánh nến của thư viện giáo hội.

 

những thiên thần thật sự của ngài... họ không mang hình hài mĩ miều của những thiếu nam da trắng sứ hay những lọn tóc vàng óng ả như các bậc thầy phục hưng vẫn hằng vẽ nên để chiều lòng đôi mắt phàm trần. họ là những thực thể uy nghiêm và đáng sợ với hàng ngàn con mắt rực lửa trên những vòng xoay rít gào. là những tạo vật có sáu đôi cánh rực cháy và âm thanh như tiếng sấm rền của thiên triều. họ chưa bao giờ cần đến sự mỏng manh của tơ lụa hay vẻ gợi tình của những sợi xích vàng ròng để chứng minh sự thánh khiết.

 

ryul khựng lại. hơi thở anh đông cứng. anh nhìn xuống thực thể đang nằm dưới thân mình. tại sao woojin lại mang vẻ đẹp hoàn hảo đến thế? một vẻ đẹp vừa vặn một cách tàn nhẫn với mọi khao khát tội lỗi nhất của con người. một vẻ đẹp được nhào nặn ra chỉ để câu dẫn những linh hồn yếu đuối như anh.

 

và rồi, như một sự đáp trả cho sự nghi ngờ ấy, khi cha chạm vào đôi cánh tuyết trắng của woojin. chúng không còn mềm mại như nhung nữa mà bắt đầu rụng lả tả như những cánh hoa tàn. lộ ra bên dưới là đôi cánh màng đen xương xẩu của loài dơi, lạnh lẽo và đầy gai nhọn.

 

woojin không còn là thiên thần bị trục xuất đáng thương. nó ngước nhìn ryul với đôi mắt trong vắt nay đã hóa thành màu đỏ ruby rực lửa đầy ma mị. một chiếc đuôi nhọn hoắt từ dưới lớp lụa trắng vươn ra, quấn chặt lấy thắt lưng ryul như một sợi dây xích của địa ngục. nụ cười của woojin không còn nét ngây thơ mà mang vẻ ngạo nghễ của kẻ vừa giành chiến thắng trong cuộc săn lùng linh hồn. ryul run rẩy, anh nhìn vào gương mặt vẫn đẹp tuyệt trần ấy nhưng giờ đây đã nhuốm màu tà ác. anh nhận ra mình đã không yêu một thiên thần, anh đã yêu kẻ thù của ánh sáng, kẻ đã dùng chính đức tin và lòng trắc ẩn của anh để kéo anh xuống hố sâu không đáy của sự tha hóa.

 

trong bóng tối bao trùm lấy phế tích tu viện, ryul không đẩy woojin ra, cũng không bỏ chạy. cha đầu tựa vào bờ vai mảnh khảnh của ác quỷ đang trong cơn đê mê, hướng đôi mắt đẫm lệ về phía tượng chúa đã mất đi gương mặt trên cây thập tự ở phía sau. cha biết rằng từ giây phút này, thiên đường đã vĩnh viễn khép lại sau lưng cha. trong sự tĩnh lặng rợn người của ngôi giáo đường không còn thánh thần. ryul thầm thì lời xưng tội cuối cùng bằng chất giọng khản đặc và đớn đau tột cùng. 

 

"Lạy chúa... xin thứ tội cho con... vì con đã yêu kẻ thù của người hơn cả linh hồn mình"

 

Eng ver : 

(English is not my first language, so I apologize for any lingering awkwardness in the translation. I’ve tried my best to capture the Gothic atmosphere of the original Vietnamese version. Hope you enjoy!)

 

In a radiant kingdom where proud bell towers reached toward the very hem of God's robe, Father Ryul stood as a masterpiece molded from sacred dust. He was more than a priest of brilliant intellect; he was the embodiment of purity in a world steeped in sin.

Within the magnificent cathedral, where soaring vaults seemed to chant celestial glories, Renaissance frescoes wove a paradise of angels with snow-white wings and eyes the color of salvation. Ryul often stood in silence beneath the kaleidoscopic light of the stained-glass windows. To him, this was the only true holiness—a faith he worshipped with every breath and the searing blood in his heart.

His face, solemn as if carved from the finest Carrara marble, possessed a beauty that made wretched women weep behind their veils, knowing those lips were reserved only for prayer. The congregation revered him as a messenger of light. Though many mourned for those broad shoulders hidden beneath an austere black cassock, Ryul walked serenely under the Church’s protection. His heart was an impenetrable fortress, echoing only with the thunderous roar of the organ and an unshakeable devotion to the Lord.

When the sacred call of pilgrimage arrived, Ryul donned a pilgrim’s coarse garment and took up his staff. He left behind his wealthy homeland to venture into desolate lands where faith had been buried under the ashes of oblivion. He marched with the pride of a knight, carrying a burning belief in a paradise on earth and angels in mortal form watching over his steps.

He crossed silent forests and windswept steppes in holy joy. As the last rays of day faded, Ryul halted before an ancient monastery, gnawed by time until only cold gray pillars remained. The forgotten sanctuary stood lonely in the deep woods, a mournful reminder of lost glory. Ryul pushed open the heavy wooden door and stepped into an air thick with the scent of rotting wood and damp moss. As he approached the sanctuary, where an oak crucifix lay tilted and decayed, a soft light—like a flare from the Celestial Court—suddenly ignited, making the young priest’s heart tighten in unspeakable ecstasy.

On the cold stone altar, at the feet of the Crucified One, he beheld a masterpiece of flesh gasping for breath amidst withered roses. An angel. An entity of ethereal beauty, reminiscent of the youths in the paintings Ryul adored. He lay draped in ivory silk as thin as mist. Delicate golden chains crisscrossed his heaving chest, catching the last flickers of light to shimmer with supreme nobility. His slender shoulders bore a pair of colossal wings—so soft and pure that Ryul feared he had touched a dream of paradise.

The priest fell to his knees on the dusty floor, his hands trembling, not daring to touch the sleeping being for fear his mortal breath would defile such purity. Ryul’s eyes were locked onto the porcelain face. In that moment, his faith became vivid. He believed God had sent an angel to lead His faithful servant through the darkness.

The scent of incense mingled with the metallic tang of blood and wilted roses, sending Ryul’s soul reeling in a trance of holy intoxication. He gently lifted the angel’s slender hand, and in the eerie silence, whispered a reverent greeting:

"Who are you, O messenger of eternal glory? Why have you appeared in this world of ruin?"

The angel’s lashes fluttered open, revealing eyes as clear as an autumn lake but harboring the profound sorrow of eternity. The voice rose, melodic like a harp:

"I am Woojin. A soul who once reigned upon the throne of light, but is now forsaken by Heaven."

The sound was soft as silk. Woojin tilted his head, golden hair cascading, and looked deep into the young priest’s soul.

"And you, the servant with eyes as merciful as the night stars... who are you to venture into this desolate forest?"

"I am Ryul. A humble soul consecrated at the foot of the cross" he replied, bowing before Woojin’s beauty. He looked at the fragile shoulders and slender waist—a form so delicate it begged to be protected. But then, Woojin wept. Tears sparkled like diamonds on his porcelain cheeks.

"So, you are one of His. A bearer of the Good News of the One who heartlessly cast me out because of a flaw in my creation. Do you know, Ryul? Heaven has no place for things that are not whole."

Woojin’s hand clutched Ryul’s shoulder like a drowning man.

"They drove me away because of this nature they call a stain upon creation." He looked directly into Ryul’s eyes, his gaze pleading yet burning. "Do you wish to see why an angel must suffer damnation? Or will you turn your back on me, too?"

Before Ryul could collect his thoughts, Woojin parted the ivory silk and golden chains, revealing the secret beneath. Before Ryul’s eyes was a forbidden convergence of forms—neither wholly man nor woman, yet devastatingly both. A bud of chaos nestled amidst the white fabric—a sinful beauty mentioned in no holy scripture.

Ryul’s breath caught. Woojin gently took Ryul’s hand and placed it upon his mesmerizing, sensitive anatomy. The sudden warmth surging through his flesh made the priest tremble. He wanted to recoil from the ultimate taboo, but Woojin’s gaze locked him in place—a gaze now hungering with desire.

Woojin whispered, his voice carrying the haunting undertones of a siren’s song:

"God rejected me for this. But you... can you leave me alone in this darkness? Use your love to warm this damned soul; use your devotion to soothe my pain."

He tilted his head, exposing his elegant neck. The golden chains were a provocative invitation.

That touch and those bitter-sweet words were the fatal blow, shattering the fortress of Ryul’s faith. Every law in his heart melted like wax. In a delirium of pity and primal lust, Ryul surrendered. He felt no disgust; only a fierce desire to possess this wretched creature. He would use his love to atone for Woojin.

Beneath the shattered crucifix, where the face of the Lord no longer watched, a sinful sacrifice of the flesh erupted. Father Ryul offered his purity into Woojin’s arms—arms as thin as gossamer yet possessing the magnetic pull of Hell. In the maddened trance of the flesh, sacred prayers were replaced by gasping breaths and sweet whimpers. The priest believed he was performing an act of salvation.

His hands caressed Woojin’s porcelain skin, tightening around the golden chains. He drowned in the deviant anatomy he believed was a forsaken masterpiece. Ryul, who once knew only silent prayers, was now astonishingly vigorous, as if a long-hidden fire had finally been unearthed.

Woojin’s moans rose like a soul-calling dirge, utterly corrupting Ryul’s spirit. The heat of their union transformed the cathedral into a paradise of sin. Faith was incinerated by the flames of desire, thick with the scent of incense and withered roses.

But at the peak of their union, a cold flash of reason tore through the fog. Ryul remembered the ancient scriptures.

God’s true angels... they do not possess the exquisite beauty of fair-skinned youths. They are terrifying, majestic entities with a thousand burning eyes upon roaring wheels. They are creatures with six burning wings and voices like thunder. They never needed silk or golden chains to prove their holiness.

Ryul froze. His breath turned to ice. Why was Woojin so perfectly beautiful? A beauty cruelly tailored to every sinful human desire. A beauty molded specifically to seduce weak souls like his.

As he touched Woojin’s wings, they were no longer soft. They fell away like withered petals, revealing the skeletal, black-membrane wings of a bat—cold and jagged with thorns.

Woojin was no longer a pitiable angel. He looked up, eyes now a haunting, fiery ruby red. A pointed tail emerged, coiling around Ryul’s waist like a chain from the abyss. Woojin’s smile bore the triumph of a hunter. Ryul realized he had not loved an angel; he had loved the Enemy of Light, the one who used his very compassion to drag him into the pit.

In the darkness, Ryul did not push Woojin away. He leaned his head against the demon’s shoulder, turning his tear-filled eyes toward the faceless statue of Christ. He knew Heaven was forever closed. In the deathly silence, Ryul whispered his final confession:

"Lord, forgive me... for I have loved Thine enemy more than mine own soul."