Actions

Work Header

màu nắng hay là màu mắt em

Summary:

Sophia cần kiếm một công việc mà nó chỉ cần ngồi không cũng có tiền.

Notes:

PLAYLIST

 

PROLOGUE

(See the end of the work for more notes.)

Chapter 1: một

Chapter Text

Sophia đã chạy xe dọc đường Trần Hưng Đạo được một lúc rồi mà chưa nhìn thấy cái studio này ở đâu cả. Chắc cũng do cô chưa quen đường. Cô đã đi qua số nhà ghi trong note phải hai lần rồi. Đường cấm đi ngược chiều làm cô phải đi vòng mất một lúc. Cô tự nhủ lần sau sẽ không chủ quan để kính cận ở nhà nữa, rẽ nhầm một phát là bay luôn tháng lương.

“Ôi, mẹ! Nó ở trong ngõ ạ! Thảo nào!” Sophia cáu. Trời nóng gần 40 độ, cô không nhảy xuống hất phăng cái xe máy là đã tốt rồi. “Cái con bé này kỳ ghê! Ghi địa chỉ mà viết độc cái số nhà thì bố thằng nào biết được là phải vào ngõ?” Nhưng studio riêng làm sao mà thuê mặt đường ở chỗ sầm uất như này được? Ở trong ngõ sẽ hợp lý hơn.

“Con vào học vẽ hả?” Một bà cô bán trà đá đầu ngõ hỏi khi thấy mắt Sophia láo liên tìm biển chỉ đường.

“Không ạ. Nhưng mà cháu đang tìm lớp học vẽ đấy ạ. Gửi xe ở đâu hả cô?” Sophia quay mặt về phía giọng nói của bà ấy. Trời nắng thêm với việc không đeo kính làm mắt cô nheo tít lại, cố nặn ra khuôn mặt của bà. 

“Con cho sâu vô trong nha. Xíu nữa học sinh chúng nó tới còn có chỗ đậu.”

 

Sophia gật đầu cảm ơn bà rồi phi đầu xe lên vỉa hè. Ở trong ngõ cũng hẹp. Bên trái là tường của tòa nhà kế bên, bên phải là nhà dân. Nhìn cũng khá giống mấy khu tập thể trên phố cổ ở Hà Nội. Bên ngoài không sơn mà để nguyên màu xám xi măng. Một vài mảng tường đã tróc ra, để lộ lớp gạch màu nâu đỏ.

Bên cạnh chỗ Sophia dừng xe là một cầu thang bằng sắt. Phía sau nó là một vài chiếc giá vẽ gỗ dính đầy màu. Sophia ngửa đầu lên trời, nhăn nhó. Điều cuối cùng cô muốn bây giờ là phải leo cầu thang! Nhưng mà thôi, lần đầu gặp thì cũng nên giãn cơ mặt ra một chút.

Cô mới leo được nửa số bậc thì nghe thấy tiếng lục cục từ gian phòng trên, rồi một tiếng “RÙYNH!” rất to. Mấy con chim bồ câu đang đậu trên bờ tường giật mình bay vút đi. Sophia trợn tròn mắt ngạc nhiên, rồi bước lên nhanh hơn để xem xét tình hình.

 

“Đợi mình một chút!” Người bên trong biết Sophia đã leo lên đến nơi, bèn vội kêu lên.

Một vài tiếng loạt xoạt phát ra từ sau cửa như ai đang quét cái gì đấy. Sophia nắm chặt quai của chiếc túi đeo chéo, nghiêng đầu cố nhìn qua hai lớp cửa. Chưa đầy một phút sau, chiếc cửa gỗ bên trong mở, hơi điều hòa mát rượi phả ra cứu lấy Sophia. Hơi mát và mùi tinh dầu dễ chịu khiến cô quên sạch mọi bực tức vừa nãy.

Cô hít một hơi thật sâu nhưng khựng lại giữa chừng trước người đang đứng đối diện mình.

 

“Hello, bạn là bạn của Megan phải hông?”

Cô gật đầu đáp. Người kia ra hiệu cho Sophia đứng sang một bên để cô ta mở cửa sắt.

“Xin lỗi bạn nha. Nãy mình quơ trúng cái tượng thạch cao xong nó rớt, vỡ tan. Đang hơi bụi nên bạn cứ đi cả giày vô nha.”

Hai đôi mắt chạm nhau làm Sophia cứng người. Gió mát điều hòa như hết tác dụng vì gáy của cô cứ nóng bừng lên. Ánh nắng xuyên qua tấm rèm voan làm mắt của người kia ánh nâu đầy mê hoặc.

“À, tí thì quên. Mình là Manon.”

Bàn tay có một hình xăm mờ chìa ra phía trước để Sophia bắt. Cô nắm lấy, bắt tay chắc nịch như thường lệ. Những chiếc nhẫn trên đôi tay kia ép vào bên trong ngón tay của cô, hơi đau nhẹ.

“Tớ là Sophia. Xin lỗi vì tớ đến muộn tí.”

“Bị lạc hả?” Manon cười. “Không sao đâu, ai cũng bảo chỗ này hơi khó tìm. 10 giờ các học viên mới đến cơ nên mình cứ thong thả thôi.”

Manon cúi xuống dọn nốt những mảnh thạch cao trên sàn. Sophia toan giúp nhưng cô giơ tay ra ngăn.

“Chỗ này bẩn lắm! Mình tự làm được rồi. Bạn cứ ngồi nghỉ đi. Có nước ở bình kia kìa, cứ tự nhiên ha.”

 

Sophia kéo một chiếc ghế đẩu bằng gỗ ra ngồi. Phía sau cô có một chồng ghế nhìn y hệt như chiếc này. Bên cạnh, thêm nhiều cái giá vẽ gỗ giống như ở dưới tầng nhưng trông chúng có phần mới hơn.

Sophia tia mắt quanh căn phòng. Chỗ ngày trước là bếp đã biến thành một khu để vệ sinh cọ vẽ và bảng màu. Những bảng màu nhựa đang dựng cạnh nhau để hong khô trên một cái khay nhôm. Khu bồn rửa và cả nhà tắm được ngăn cách với gian chính bằng một tấm rèm to, kéo được sang hai bên.

Gian chính hình như là phòng khách và phòng ngủ được đục thông, khiến không gian vô cùng thoáng đãng. Sàn nhà được lát gạch bông. Các mảng màu trắng trên mấy viên gạch đã hơi ngả màu theo thời gian. Bậu cửa sổ gần cửa ra vào treo một chậu thường xuân xanh tốt. Những cành dây leo quấn quýt vào thanh sắt của cửa sổ, khẽ đung đưa vì gió điều hòa. 

Không hề giống như tưởng tượng ban đầu của cô. Studio của một họa sĩ thì sẽ có phần phóng khoáng, bừa bộn một chút. Nhưng căn phòng này thì ngược lại, bài trí tối giản và cực kỳ ngăn nắp. Phần tường đối diện chỗ cô ngồi là hai chiếc tủ đựng đồ có cùng kiểu dáng rất lớn. Họa cụ được xếp gọn gàng bên trên kệ, nửa dưới là các ngăn kéo được dán nhãn phân loại đàng hoàng. 

Phía bên phải là một chiếc kệ TV cũ. Xếp kín sau cánh tủ bằng kính là một hàng đĩa than. Trên mặt kệ, một chiếc máy hát đời mới. Sophia liếc qua hàng đĩa. Một cảm giác quen thuộc len vào trong cô. Ở nhà, bố cô cũng có một góc như vậy. Ở phía bên trái hai chiếc tủ đựng họa cụ là một hàng các khung vải bố xếp cạnh nhau. Có khoảng mười khung, lớp học cũng không đông như cô nghĩ.

Trên tường, ngoài một chiếc đồng hồ quả lắc ra, kỳ lạ là không treo bất kỳ một bức tranh nào. Người kia thích giấu nghề chăng? Sophia tò mò không biết tranh của Manon trông như thế nào.

 

Nhắc đến Manon, cô đang vừa ho vừa quét những chỗ vụn thạch cao còn sót lại. Cúi xuống lâu có lẽ đã làm cho cô mỏi lưng nên cô dừng lại vươn vai một chút. Manon quay về phía Sophia, cúi đầu xin lỗi lần nữa.

“Bạn chịu khó đợi xíu nha. Xong rồi, mình sẽ tiếp bạn ngay.”

Sophia gật đầu cười đáp lễ. Khi Manon quay đi, Sophia bắt đầu quan sát cô kỹ hơn. Tóc cô được giữ gọn gàng bằng một chiếc khăn vải. Những bím tóc mảnh, dài, rủ xuống, khẽ rung rinh theo từng chuyển động của cô.

Manon lấy tay hất tóc mình sang vai bên kia và vén gọn mấy chỗ tóc con ra sau tai. Sophia chú ý vào bàn tay. Tuy vòng tay và nhẫn đầy ở hai bên, nhưng lại không có vòng cổ. Ban nãy khi hai đứa còn đứng gần nhau, Sophia cũng để ý thấy chiếc khuyên mũi nữa. Chịu chơi quá!

Ánh mắt Sophia đưa từ tai của Manon xuống vai và dừng ở chỗ lưng trần. Manon mặc một chiếc áo quây hở lưng, ôm sát lấy phần trên của cô. Chuỗi hạt đeo quanh eo ánh bạc trong nắng. 

 

Từ từ, quay trở lại chỗ lưng một chút.

 

Ước gì da của cô cũng óng mịn được như thế kia. Sophia bất giác bóp chặt hai bàn tay vào nhau, dập tắt ngay ý nghĩ muốn được chạm vào tấm lưng kia. Cô chột dạ vì đã nhìn người con gái mới quen này đến cháy da cháy thịt. Đừng nhìn lưng người ta nữa, Sophia! Chả khác nào một thằng đàn ông!

 

Nhưng mà, con gái ngưỡng mộ vẻ đẹp của nhau cũng là chuyện bình thường mà. Nhỉ?

 

***

 

Manon lau nước trên hai bàn tay vừa rửa sạch vào hai bên quần.

“Oke. Mình bắt đầu trao đổi tí ha. Để bạn phải chờ lâu rồi.”

Cô kéo thêm một chiếc ghế đẩu, ngồi đối diện Sophia.

“Hiện tại mình mới có một lớp cần người đứng mẫu thôi, là lớp ký họa hôm nay. Bạn chưa làm mẫu bao giờ đúng không?”

Manon đưa một cốc nước đá cho Sophia uống. Sophia nhấp môi rồi lắc đầu.

“Tớ chưa, nên cũng không biết là có phải đứng lâu không…”

“Chắc chắn là sẽ không phải đứng liền 2 tiếng rồi.” Manon cười hắt. “Mình sẽ nói qua một xíu nha. Đầu tiên, lớp sẽ vẽ nhanh khoảng 6 dáng trước. Mỗi dáng giữ tầm 30 giây đến 1 phút thôi. Sau đấy là phần tả động tác, 5 đến 7 dáng, mỗi dáng 3 đến 5 phút. Cuối cùng là ‘long pose’. Học viên sẽ có hơn 1 tiếng để hoàn thành phần này, tính cả thời gian nghỉ. Ở phần “long pose”, cứ 20 phút mình sẽ nghỉ để bạn không bị mỏi. Giữa giờ cũng có một lần giải lao 10 phút nữa.” 

 

Thấy Manon nói liên hồi, Sophia vội lấy giấy bút trong túi ra ghi chép. “Giải lao 10 phút giữa giờ…” Cô lẩm bẩm nhắc lại. Manon thấy vậy thì phì cười.

“Cứ chill thôi. Đấy là chương trình thường sẽ như vậy chứ, nếu mà dáng khó giữ quá hay bạn có mỏi quá không chịu được thì cứ nói nha. Mình sẽ điều chỉnh cho.”

Manon kéo lại hai ống quần, ngồi thả lỏng. Sophia làm theo trong vô thức, người hơi cúi về trước, chống hai khuỷu tay vào đùi. Đúng như lời cái Megan nói, Manon rất “nice”.

 

Hai đứa ngồi im lặng uống nước mát và ngắm ánh nắng qua cửa sổ đã được một lúc. Sophia ngó chiếc đồng hồ đeo tay: 9 giờ 45 phút. Không thể ngồi không tận 15 phút được? Nói chuyện phiếm là sở trường của cô, mà sao bây giờ cô lại còn không dám nhìn thẳng về phía người kia vậy? Từ lúc gặp đến giờ, Manon vô cùng niềm nở với cô và cũng có vẻ là một người rất ngăn nắp, chỉn chu và yêu nghề. Lại còn rất ưa nhìn. Hoàn toàn không có lý do gì để cô phải lo lắng hết!

 

“Do cái lưng.” Sophia buột miệng. 


“Hả? Lưng nào?”

 

Ước gì có một cái lỗ trên sàn để Sophia chui xuống.

 

“Tớ bảo là… Nãy cậu cúi xuống lâu để dọn thì lưng còn mỏi nữa không?” Sophia chữa cháy.
“À, mình hông sao nữa rồi,” Manon đáp, nhưng mặt vẫn hơi nhăn khi ưỡn người vươn vai.

 

***

 

“Sao mà bạn quen Megan vậy?” Manon tiếp chuyện.

“Bọn tớ ở cùng nhà. Người yêu nó bảo là cậu đang cần tìm người làm mẫu vẽ.”

“Ừm, nhỏ người yêu đấy học chung trường với mình. Thỉnh thoảng ẻm lên đây phụ mình dạy nữa á. Trái Đất đúng là tròn ghê ha. Chắc cứ bê đê là quen nhau hết?” Manon đùa, miệng cười toe toét. Sophia tí nữa thì sặc nước.

Hai đứa làm quen được thêm một tí thì học viên đầu tiên đến. Manon đứng phắt dậy, vỗ tay ‘đốp’ một cái. 

“Oke! Cậu vào nhà tắm để thay đồ nhé. Giờ mình phải sắp ghế cho tụi nhỏ.” 

 

Sophia thay chiếc áo lụa trơn và quần Âu ra để mặc một bộ đồ bó sát hơn, thể theo yêu cầu của công việc. Chiều cô còn phải chạy sô đi đứng lớp thay một vị giáo sư nọ, nên mới ăn mặc chỉnh tề như thế. Thay đồ xong xuôi thì cũng là lúc các học viên đã yên vị. Chúng đang xôn xao nói chuyện nhưng lập tức im bặt, nhìn chằm chằm về phía người lạ vừa bước ra khỏi nhà tắm.

“Ôi, ngại vãi cả l*n!” Sophia nghĩ thầm.Các học viên ngồi thành vòng tròn, bao quanh một cái ghế quầy bar màu đen ở chính giữa. Manon vỗ tay một cái, cắt ngang sự chú ý đang dồn hết về phía Sophia.

“Theo đúng lộ trình thì trong 5 buổi sắp tới, mình sẽ học vẽ theo mẫu. Chị Sophia sẽ giúp tụi em thực hành nhé. Chú ý quan sát kỹ form người, đừng chỉ chăm chăm vẽ chi tiết. Ưu tiên động tác, tỷ lệ trước nha.”

Sophia xin rút lại ý nghĩ hồi nãy. Mười học viên là đông!

 

Sophia là người mà ai cũng bảo là định nghĩa của hướng ngoại. Chắc họ chưa nhìn thấy cô ở trong tình huống này. Cứ cái gì mà cô không thể chuẩn bị trước 200% được thì cô sẽ đâm ra lo lắng. 

“Cứ phải làm một lần thì mới biết được…” Cô tự nhủ. “Hãy nghĩ về đồng tiền!”

 

Khi phần vẽ phác kết thúc, Manon đi kiểm tra và nhận xét bài của từng đứa. Sophia tranh thủ vươn vai để chuẩn bị tạo dáng tiếp. Cô dừng lại khi thấy Manon đang tiến lại gần mình. 

“Bạn cứ thả lòng người nha. Gồng quá là dễ mỏi đó. Có cần nghỉ thêm chút nữa hông?” Manon ghé sát vào tai Sophia, nói thầm, như để bọn trẻ con không nghe thấy được. Ở cự ly gần, mùi nước hoa của Manon xông thẳng vào mũi cô. Cô đưa một tay lên bấu vào môi mình, không rời mắt khỏi người kia.

“Kh… Chắc không cần đâu.” Sophia cố tình lùi lại, mắt vẫn chạm mắt. “Mình cứ tiếp tục nhé.”

 

***

 

Sang đến phần long pose, không khí trong phòng lắng xuống rõ rệt. Các học viên cúi sát vào bảng vẽ của mình, tập trung cao độ.

Manon đi quan sát thêm một vòng, mắt lướt qua từng bài. Đến đoạn này, cô thường thả cho chúng tự bơi. Cô kéo một góc rèm cho ánh sáng ổn định hơn, rồi ngồi xuống, lưng tựa vào tường. Cuốn sổ vẽ khổ nhỏ được mở ra trên đùi. Cũng đã lâu cô không quay lại với những thứ cơ bản.

Sophia đang ngồi trên sàn, nghiêng người dựa vào chiếc ghế đen, tay phải đưa lên bám vào vai trái, đầu hơi ngả sang một bên. Ánh sáng từ cửa sổ hắt xiên qua tấm rèm, đổ một mảng sáng nhạt lên gò má cô. 

Manon theo dõi từng nhịp thở đều của người mẫu, xác định các mảng sáng tối. Đầu bút chì chạm xuống giấy, những nét đầu tiên xuất hiện gọn gàng.

 

***

 

Yoonchae không dám bày bừa màu vẽ ở nhà chị gái nó, nên con bé luôn ‘cắm trại’  ở studio của Manon mỗi khi có bài. Cũng là cái cớ để nó trốn khỏi nhà vài tiếng cho nhẹ đầu. 

Hôm nay, nó đến nhưng vẽ thì ít mà lăn lê bò toài thì nhiều. Trời vẫn còn nóng nên nó mua hai cốc ca cao đá xay và một túi củ đậu để hai chị em ăn cho mát. 

Manon đang bận rộn sắp xếp lại họa cụ nên chưa đụng vào, cốc của cô đã chảy nước hết. 

“Nay buổi thứ hai rồi, chị review mẫu em giới thiệu đi.” Yoonchae cười nhếch mép.

Manon không trả lời ngay. Cô nhớ lại cảm giác khi ngồi quan sát kỹ từng chi tiết dáng người của Sophia. Mọi đường nét đều quá hoàn hảo, từ sống mũi, đôi môi cho đến hàng lông mày. Hình ảnh trong đầu cô trượt từ bờ vai cân đối rồi đến đường cong bên hông. Thật khó mà không bị hớp hồn. 

 

Nghĩ đến đó, Manon nhắm mắt như cố lưu giữ ấn tượng ấy trong tâm trí. Rồi cô sực nhớ ra là phải trả lời Yoonchae.

“Có. Chị thấy người ta làm tốt. Hông có gì để chê hết.”

Yoonchae gật gù, bốc một miếng củ đậu, cắn giòn rụm rồi vừa nhai vừa nói:

“Nãy em gặp chị ấy ở đầu ngõ. Có cả người tới đón nữa.”

 

“Ai?” Manon quay phắt lại.

 

Yoonchae hơi nhướn mày, bất ngờ trước phản ứng đột ngột của cô.

“Ừmm… Em không nhớ tên. Nhưng chắc là cái anh mà Megan kể cho em. Bảo là thân nhau lắm, hai gia đình như này này,” nó ngoắc hai ngón tay trỏ vào nhau, lắc lắc để minh họa.

 

Manon cầm cốc ca cao của mình uống một ngụm dù đá đã tan gần hết, vị nhạt thếch. Hai mắt cô đảo qua lại, môi mím chặt.

‘Anh’? Thôi, bỏ mẹ rồi.

 

“Chị hỏi làm gì?” Yoonchae cười toe.

Manon không đáp lời, chỉ gom hết mấy cái cọ vẽ lại thành một nắm rồi bước nhanh về phía hai kệ tủ.

“Ô hay! Sao chị bơ em?” Yoonchae giả vờ cáu. Con bé nhổm người lên mà kéo dài giọng trêu ngươi. “Hay là… Chị thích chị Sophia rồi chứ gì?”

Manon đẩy mạnh ngăn kéo tủ cái ‘cạch’, âm thanh dứt khoát chặn đứng suy nghĩ vừa mới nhen nhóm trong đầu cô. Cô cố giữ vẻ thản nhiên: 

“Mới biết nhau được bao lâu mà thích với chả không thích. Bớt bớt đi.”

 

Thế mà chưa đầy một giây sau, cô tiến thẳng về phía Yoonchae, kéo phắt một chiếc ghế sát lại chỗ con bé mà ngồi.

“Cho xem mặt đi.”

Yoonchae cười đắc thắng, ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại rồi chìa cho Manon xem một tài khoản Instagram. Cô không thèm để ý đến những chi tiết khác mà chỉ ngay vào vòng tròn hồng xung quanh ảnh đại diện của anh ta. Cả hai cùng chúi đầu vào cái story, nghiên cứu kỹ lưỡng.

Bức ảnh được đăng từ hôm qua, chụp một mái tóc đen dài rủ xuống bờ vai quen thuộc trên một nền hoàng hôn. Ở góc bên dưới là tên tài khoản của Sophia.

Tay Manon đang cầm điện thoại bỗng buông thõng xuống. Chưa kịp ra trận mà đã thua trắng rồi.

 

Đời đâu có đơn giản như thế. 

 

“Chị cũng chỉ thấy người ta xinh thôi. Chứ không trông mong gì đâu…” Manon thều thào như quả bóng bay bị xì hết hơi.

“Nhưng mà em nghe Megan nói hai anh chị này là bạn thôi mà. Tin chuẩn luôn!” Yoonchae cố vớt vát. 

“Up story kiểu mờ ảo, tình tứ như thế kia mà kêu là bạn? Em tin được chứ chị thì chịu.”

 

Với cô, chuyện cô thi đỗ bằng lái xe máy ngay bây giờ nghe còn có vẻ khả thi hơn việc Sophia sẽ để ý đến cô.

 

***

 

Mặc dù đã dặn mình đừng dễ siêu lòng, nhưng Manon vẫn lỡ lượn vài vòng trên Facebook và Instagram của Sophia. Để rồi không khỏi thất vọng vì người kia sống ẩn dật, chẳng đăng gì thường xuyên. 

Từ những bài đăng tag tên Sophia, cô đã nắm được một vài thông tin quan trọng của đối tượng: người Hà Nội, con nhà gia giáo, có điều kiện, đang học thạc sĩ và biết hát. 

Instagram của Sophia chỉ có vỏn vẹn năm bài đăng. Nhưng cái highlight duy nhất lại có rất nhiều video quay cô hát ở một quán rượu ở Thảo Điền. Manon mừng như bắt được vàng. Cô xem đi xem lại chúng không biết bao nhiêu lần. Mọi tế bào trên cơ thể thôi thúc cô phải vẽ thêm, tiếp nối những hình phác họa hôm trước.

Cô chẳng lạ gì cảm giác này. Cái sự mãnh liệt đến nghẹt thở lúc ban đầu, để rồi cuối cùng chẳng còn gì ngoài một mớ tơ tình rối như bòng bong mời cô ngồi gỡ. Hết lần này đến lần khác, mình cô trao trọn tình cảm mà không màng đến việc đối phương có đáp trả hay không.

Manon vuốt ve bộ lông mềm mại của chú mèo đang khẽ kêu gừ gừ bên cạnh. Nó tròn xoe mắt nhìn, dụi đầu vào đùi cô như cảm nhận được sự muộn phiền từ chủ nhân.

“Mẹ phải làm sao bây giờ, Spoon?” Cô thủ thỉ với nó. “Chừng nào mẹ của em mới khôn lên giờ?”

 

Sự xuất hiện của gã đàn ông kia như một gáo nước đá dội thẳng vào mặt cô. Vậy mà lòng cô vẫn không khao khát được gần người kia thêm chút nữa. 

Một tiểu thư khuê các như Sophia chắc hẳn sẽ coi trọng chuyện gia thế, hoặc ít nhất thì gia đình cô sẽ khắt khe như vậy. Ải này đối với Manon còn khó nhằn hơn việc phải vượt mặt gã đàn ông kia gấp vạn lần. 

Dù sao thì cô cũng chỉ còn làm việc với Sophia đúng ba buổi nữa là hết. Manon vừa vuốt ve cái đầu nhỏ của Spoon, vừa thầm cầu trời khấn Phật cho cái sự đơn phương này chỉ là nhất thời. 

Sau ba buổi học, mọi chuyện nhất định phải chấm dứt.